Chương 31: Đãi Ngộ

Cùng thời điểm đó.

Trong một căn phòng tối bên trong chi nhánh phụ mạch, Viêm Đột đứng thẳng người, giọng kính cẩn:

"Thiếu gia chủ, mọi chuyện ta đều đã điều tra rõ. Phạm Xuyên... đã thông qua khảo nghiệm, được trao danh ngạch bồi dưỡng đặc biệt."

Đôi mắt âm trầm của Phạm Trương Hải khẽ nheo lại. Làn khói mỏng từ lò trầm trước mặt hắn bốc lên, chập chờn như những suy nghĩ đang len lỏi trong tâm trí hắn.

"Rất nhanh, đúng không?" Hắn nhẹ giọng hỏi, như đang thì thầm với chính mình.

Viêm Đột gật đầu, ánh mắt mang theo một tia không cam lòng:

"Phải, rất nhanh... gần như một bước lên mây!"

Phạm Trương Hải mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo như nước hồ băng:

"Bên ngoài nhìn vào thì tưởng là quá trình tuần tự, hợp lý, có trước có sau, không một kẽ hở..."

Hắn chợt nghiêng người về phía trước, ánh mắt bắn ra một tia sáng lạnh: "Nhưng ngươi có biết điểm đáng ngờ nằm ở đâu không?"

Viêm Đột hơi lúng túng, không đoán ra được ý đồ của hắn, bèn dè dặt hỏi: "Là... ở đâu ạ?"

"Chính là chúng ta!" Phạm Trương Hải chợt quát, khiến Viêm Đột run lên.

"Nếu không có chúng ta chú ý, nếu không có sự giám sát sát sao, thì quá trình này có lẽ vẫn trôi qua như mọi thiên tài khác. Nhưng bởi vì chúng ta đã chứng kiến, nên mới thấy được sự phi lý trong đó."

Viêm Đột vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ: "Ý ngài là...?"

"Ngu dốt!" Phạm Trương Hải nổi giận, vỗ mạnh xuống bàn. "Chỉ có chúng ta mới biết hắn từng là cái nghèo, cái dốt, cái ngu của Phạm gia! Chỉ có chúng ta mới biết rõ hắn từng kém cỏi đến thế nào!"

Viêm Đột gật đầu liên tục: "Quả thật, trước kia hắn rất bình thường. Rồi đột nhiên, như từ trên trời rơi xuống..."

"Đúng!" Phạm Trương Hải gằn giọng: "Nhất định là có cao nhân chỉ điểm! Kiếm bảo mà hắn câu được, nhất định cũng là do cao nhân giúp hắn che giấu!"

"Nhưng rõ ràng chúng ta đã theo dõi rất sát, tại sao lại không phát hiện được gì?" Viêm Đột nghi hoặc.

Phạm Trương Hải nheo mắt, hỏi ngược lại: "Ngươi có theo dõi nhà hắn vào ban đêm không?"

Viêm Đột thoáng chần chừ, rồi đáp:

"Ban đêm... thì hắn ngủ, theo dõi làm gì ạ?"

"Ngu dốt!" Phạm Trương Hải gần như gào lên: "Thiên tài thì có phân ngày đêm à?! Hắn tu luyện ban đêm, đột phá ban đêm, ngươi không theo dõi thì biết cái gì?!"

Hắn trừng mắt: "Đi! Từ giờ theo sát hắn ngày lẫn đêm cho ta!"

Viêm Đột hoảng hốt, cuống quýt đáp lời rồi rút lui.

...

Cùng lúc đó, tại đại điện Tàng Thư Cát, Phạm Xuyên sau khi nhận danh ngạch bồi dưỡng đặc biệt, đã đến gặp Gia lão Truyền Công.

Gia lão đưa cho hắn một lệnh bài màu bạc:

"Đây là lệnh bài thông hành, ngươi có thể tùy ý ra vào nơi này. Bất cứ công pháp, bản thiết kế hay tài liệu nào lấy đi đều phải thông qua phê chuẩn của gia lão."

"Phê chuẩn?" Phạm Xuyên nhướng mày.

Gia lão gật đầu: "Không khó. Chỉ cần lý do hợp lý, liên quan đến nghiên cứu tu luyện là được. Cảnh giới ngự rối của ngươi hiện tại đã là chuẩn tông sư, có lẽ gia tộc cũng chẳng còn gì để dạy thêm. Nhưng về tu vi và tư chất, ta đề nghị ngươi dùng Phá Cảnh Đan và Tăng Chất Đan để tăng tốc."

"Còn lại, có gì cứ hỏi ta và các gia lão khác."

Phạm Xuyên cười cười: "Ùm, chỉ vậy thôi ạ?"

Gia lão gật đầu.

"Không có nguyên thạch à?" Phạm Xuyên làm bộ ngơ ngác.

Gia lão bật cười: "Tiểu tử này... tài nguyên ở đây đủ để ngươi dùng cả năm, cần gì nguyên thạch?"

Phạm Xuyên gãi đầu, cười khổ.

Gia lão xua tay: "Được rồi, bắt đầu từ Tàng Thư Cát. Tầng một là công pháp ngự rối và tu luyện. Tầng hai là các bản thiết kế rối. Vào chọn thứ ngươi cần. Nhưng nhớ: cái gì cần thì lấy, không được chọn bừa."

"Vâng." Phạm Xuyên đáp lời, rồi tiến vào.

...

Tầng một Tàng Thư Cát.

Ngự rối thuật, luyện thể thuật, khí công, thuật pháp các loại đều có, nhưng đều là cơ sở hoặc trung cấp.

Phạm Xuyên xem qua vài bản, mắt cũng chẳng buồn động.

"Tầm thường! Tầm thường đến cực điểm. Thứ này, chỉ lừa được trẻ con."

Hắn lặng lẽ lên tầng hai.

Tầng hai là nơi để bản thiết kế con rối, những tinh hoa ngưng tụ từ hàng trăm năm tích lũy.

Từ yêu thú đến hình người, từ hạng nhất cùi bắp đến cao cấp ngũ phẩm, đầy đủ mọi loại, đúng là có chút tư bản.

Nhưng với một tiên nhân trùng sinh như hắn, thì dù là bản thiết kế ngũ phẩm, cũng chẳng lọt nổi vào mắt.

Tuy vậy, hắn không thể để lộ.

Phải ngụy trang là một thiếu niên mới lớn, tò mò, háo hức.

Đi một vòng, cuối cùng hắn chọn một bản thiết kế cao cấp nhất tầng hai, một bộ chiến rối hình người, có tên là Tộc Trưởng Đời Thứ Tư.

Sau đó xuống tầng một, chọn một quyển công pháp phối hợp tương thích.

...

Gặp lại gia lão Truyền Công, hắn trình ra hai thứ.

"Ta muốn lấy hai thứ này."

Gia lão liếc nhìn, sắc mặt chậm rãi trầm xuống.

"Ngươi... chắc chắn muốn chế tạo con rối này?"

"Phải." Giọng Phạm Xuyên không cao, nhưng vững vàng như đá tảng.

"Ta muốn tái hiện huy hoàng năm xưa của gia tộc."

Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn như tỏa sáng, khí chất trầm tĩnh như núi sâu vực thẳm.

Gia lão Truyền Công lặng người. Trong tia nhìn của ông, dường như thấy lại được hình bóng của người đó, kẻ từng dẫn dắt Phạm gia vươn đến đỉnh cao rực rỡ.

"Được rồi." Ông thở ra một hơi dài: "Nhưng bản thiết kế này liên quan đến danh dự của Phạm gia. Không được làm qua loa. Ta sẽ đích thân giám sát quá trình chế tạo."

Phạm Xuyên cười nhạt: "Gia lão nói gì vậy, chúng ta là người đi ra từ họa đồ viễn cổ, tạo nghệ sao có thể nói là qua loa được?"

Gia lão vỗ đầu: "À... đúng, ta lú lẫn rồi. Ngươi là chuẩn tông sư... được, ta chờ thành phẩm của ngươi."

"Vậy ta đi chọn nguyên liệu." Phạm Xuyên nói, xoay người rời đi.

"Ùm... đi đi." Giọng gia lão có chút phiêu du.

Nhìn theo bóng lưng thiếu niên kia, ông bất giác lẩm bẩm:

"Phạm gia... thật sự sắp có một ngọn lửa mới rồi."

...

Phạm Xuyên bước vào Cơ Giáp Cát, nơi này không khác gì một kho chứa đầy những vật liệu và nguyên liệu phục vụ cho việc chế tạo con rối. Không khí trong cát này luôn mang vẻ nặng nề và trầm lắng, những thanh âm của công cụ gia công và mùi gỗ cũ mốc hòa quyện với nhau, tạo thành một không gian vừa quen thuộc vừa lạ lẫm đối với hắn. Hắn tiến đến bàn làm việc của gia lão, nơi đang lười biếng ngồi nghỉ.

"Ta đến chọn nguyên liệu chế tạo con rối!" Phạm Xuyên nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không thiếu sự kiên định.

Gia lão cơ giáp ngẩng lên, ánh mắt lướt qua lệnh bài của Phạm Xuyên rồi lại quay trở lại với đống công cụ lộn xộn trên bàn. Không quan tâm gì đến hắn, gia lão chỉ lạnh nhạt đáp: "Lệnh bài thì qua, tự lấy đi, chẳng cần ta quản."

Phạm Xuyên khẽ gật đầu rồi tiến vào kho nguyên liệu. Mắt hắn sáng lên khi nhìn thấy những đống gỗ đủ loại, mỗi khúc gỗ đều có tính chất khác nhau, từ những loại mềm mại dễ điêu khắc như bạch đàn, tràm vàng, đến những loại cứng cáp dùng cho con rối chiến đấu như gỗ lim, gỗ sao, gỗ sến. Nhưng hắn đang tìm một thứ không giống những loại này.

Con rối hắn muốn chế tạo phải đạt đến độ cứng không thua gì thép, nên những loại gỗ thông thường này đều không đáp ứng được yêu cầu. Phạm Xuyên đi đi lại lại giữa các giá gỗ, trong lòng thầm tính toán.

Đi một vòng mà không tìm được gì hữu dụng, hắn bắt đầu nghĩ đến việc thay đổi thiết kế, nhưng ánh mắt hắn bỗng nhiên dừng lại khi nhìn thấy một khúc gỗ màu đen, nằm lặng lẽ ở góc tường. Bề mặt khúc gỗ phủ đầy bụi bặm, chứng tỏ nó đã rất lâu không được ai chú ý đến. Hắn tiến lại gần, nhẹ nhàng gạt lớp bụi, đôi tay hắn run rẩy một chút khi nhận ra vân gỗ đặc biệt.

"Khối Hắc Thiết Bạch Dương..." Phạm Xuyên khẽ lẩm bẩm, trong ánh mắt lộ ra sự kích động không thể giấu giếm. Đây chính là loại gỗ hắn cần. Hắc Thiết Bạch Dương, một loại gỗ hiếm có, cứng như thép, dao chặt không đứt, kiếm chém không gãy. Phạm gia không ngờ lại có loại gỗ này, mặc dù nó không đạt đến độ cứng tuyệt đối của thép, nhưng so với các loại gỗ thông thường thì rõ ràng mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Chắc hẳn là do loại gỗ này rất khó chế tác, nên không ai muốn sử dụng nó. Chính vì vậy mà nó bị bỏ quên ở đây, phủ đầy bụi. Tuy nhiên, với bảo kiếm trong tay, việc đẽo gọt loại gỗ này không phải vấn đề gì to tát đối với hắn.

Phạm Xuyên mỉm cười hài lòng, nhanh chóng thu khúc gỗ vào nhẫn trữ vật. Hắn nhìn quanh một lượt, chọn thêm vài đạo cụ như óc vít và các dụng cụ cần thiết để chế tác con rối, rồi quay lại chỗ gia lão cơ giáp.

"Không có gì quý giá đâu!" Gia lão ngáp một cái, không màng đến việc kiểm tra: "Mau đi đi."

Phạm Xuyên chỉ cười khẽ, mang theo khúc gỗ và dụng cụ đi ra ngoài.

Tiếp theo, hắn đến Dược Đường của gia tộc. Dược Đường nằm trong một khu tòa nhà khác, lối vào nhỏ hẹp, mùi dược liệu và thuốc bắc nồng nặc trong không khí. Hắn không có quá nhiều hy vọng vào nơi này, vì Phạm gia dù không phải gia tộc nhỏ, nhưng cũng không phải thế mạnh về dược đạo. Nhìn tổng thể, Dược Đường nghèo nàn, không thể so với Cơ Giáp Cát hay Tàng Thư Cát.

Phạm Xuyên lên tầng ba của Dược Đường, nơi chứa những đan dược thành phẩm. Dù hắn đã sớm biết tình trạng của Dược Đường không mấy khả quan, nhưng vẫn hy vọng có thể tìm được thứ gì đó hữu ích.

Hắn bước vào khu vực đan dược thành phẩm, nơi có vài lọ đan dược bày trên giá. Những viên đan dược tăng tốc độ thổ nạp hay giúp cải thiện khả năng tập trung được bày bán khá nhiều, nhưng hầu hết chúng không đáp ứng được yêu cầu của hắn. Hắn thở dài, cảm thấy hơi thất vọng.

Cuối cùng, mắt hắn dừng lại ở một lọ đan dược có nhãn hiệu "Tăng Chất Đan Thượng Đẳng." Hắn mở nắp lọ, bên trong chỉ còn hai viên đan dược, mỗi viên đủ để nâng cao hai thành chân nguyên, rất hợp với tình huống hiện tại của hắn.

"Đúng là đủ rồi!" Phạm Xuyên tự nhủ, lấy cả hai viên đan dược vào nhẫn trữ vật. Hắn cũng không quên lấy thêm vài bình đan hồi phục chân nguyên và đan trị thương, phòng khi cần thiết.

Khi đi xuống tầng, hắn không khỏi cảm thấy thất vọng trước tình trạng nghèo nàn của Dược Đường. Chỉ có mười cái lô đan, tất cả đều là phàm lô cấp thấp. Nhưng dù sao, cũng còn hơn cái lô rách nát ở nhà hắn. Hắn không đắn đo nhiều, lấy một cái lô về rồi bước ra ngoài.

Việc phụ đã xong, giờ hắn có thể tập trung vào việc chế tác con rối. Thế nhưng trong lòng hắn vẫn không ngừng suy nghĩ về khối Hắc Thiết Bạch Dương, khúc gỗ quý giá này sẽ giúp hắn tạo ra một con rối mạnh mẽ, vượt qua tất cả những gì mà gia tộc này đã từng thấy.

Hắn mỉm cười, ánh mắt kiên định, chuẩn bị bước vào những thử thách mới.