Chương 21: Khó Nói

Trước sự lôi kéo của Phạm Xuyên, Viêm Đột giãy giụa như con lợn sổng chuồng, hắn gào lên:

"Cái rắm! Buông ra! Đừng hòng vu khống!"

Bên ngoài, dân chúng tụ tập xem náo nhiệt. Người bên tả nghiêng đầu hỏi bên hữu:

"Rốt cuộc ai mới là kẻ trộm?"

Người bên hữu lại hỏi ngược:

"Chẳng biết, nhưng xem hai người kia cãi nhau, ta thấy... cả hai đều không phải thứ tốt lành gì!"

Khung cảnh trở nên hỗn loạn, không ai phân rõ thật giả. Phạm Xuyên không nói nữa, đứng yên như tượng đá, chỉ chờ kết quả lục soát.

Gió nhẹ thổi qua mái hiên, mang theo mùi bụi đất và một mùi khét lẹt của mưu kế chưa chín.

Viêm Đột thấy Phạm Xuyên không tiếp tục làm loạn thì hừ lạnh một tiếng, trong lòng đắc ý:

"Thiếu gia chủ nói hắn đã mang kiếm về nhà. Tạm để tên tiểu tặc này già mồm cũng được, đợi tìm được kiếm bảo, lấy cớ bắt hắn theo gia quy, chẳng khác nào lập đại công cho thiếu gia chủ. Chỉ cần lập được công lao này, vị trí tâm phúc trong mắt ngài ấy... sau này ta chắc một suất gia lão là nắm trong tay!"

Nghĩ đến đây, khóe môi Viêm Đột khẽ nhếch lên thành một nụ cười thâm hiểm, hắn ra lệnh:

"Nhẹ tay một chút, từ từ tìm kiếm. Để cho hắn nếm mùi sợ hãi từng chút một, cũng hay."

Nhưng còn chưa kịp đắc ý thêm thì một tên thủ hạ hớt hải bước tới, cúi đầu bẩm báo:

"Bẩm đại nhân, không phát hiện được vật gì khả nghi!"

Lời vừa rơi xuống đất, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hắn. Viêm Đột còn chưa kịp phản ứng thì thêm ba tên nữa cũng lần lượt lắc đầu:

"Không thấy gì cả!"

Sắc mặt hắn lập tức tối sầm, vẻ đắc thắng vừa nãy bay sạch không còn dấu vết.

"Không thể nào!"

Hắn hít sâu một hơi, đáy lòng bỗng lạnh như băng.

"Rõ ràng thiếu gia chủ đã nói có... sao lại không thấy? Không thể nào! Tên tiểu tử kia chẳng qua mới là chiến sư nhất trọng, làm sao có thể giấu được thứ đó qua mắt bọn ta?!"

Sát niệm bốc lên, hắn gầm giận: "Lục soát tiếp! Bới tung từng tấc đất cho ta! Cành cây ngọn cỏ cũng không được bỏ sót!"

Vừa nói, hắn vừa xắn tay áo, đích thân xông vào tìm kiếm.

Phạm Xuyên vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, lười nhác ngồi một bên gác chân nhịp giò, như đang thưởng trà ngắm cảnh.

Đợi đến khi thấy Viêm Đột loay hoay như chó mất chủ, hắn mới ném ra một câu đầy châm chọc: "Viêm đại nhân định quậy nát nhà ta mới cam lòng sao?"

Viêm Đột nghiến răng ken két, giận dữ nói: "Hừ! Không phá đồ là được chứ gì!"

Thế là cả bọn lại lật tung đồ đạc trong nhà lên như lũ giặc, chỉ thiếu mỗi việc đào xuống ba tấc đất mà thôi.

Nhưng càng tìm, trán Viêm Đột càng đẫm mồ hôi, ánh mắt càng dại đi.

"Không đúng... rõ ràng thiếu gia chủ nói là có... chẳng lẽ hắn sai? Không thể nào! Nhất định là tên khốn kia đã giấu kỹ!"

Thế nhưng thực tế tàn nhẫn hơn hắn tưởng. Còn Phạm Xuyên lúc này đã thong dong ngồi uống trà cùng mẫu thân và Phạm Băng Mi, vẻ nhàn tản như đang ngắm gió xuân, chẳng buồn ngó ngàng gì đến đám người đang bới móc nhà mình.

Đến khi đám người của Viêm Đột từ sau nhà đi ra, hắn mới ung dung đặt chén trà xuống, ngẩng đầu hỏi:

"Sao rồi Viêm đại nhân? Đã tìm được bằng chứng chưa? Nếu rồi thì ta xin theo các ngươi chịu gia quy."

Viêm Đột cắn răng, sắc mặt đen như đáy nồi, nhưng lại không nói nổi một lời. Chỉ hừ lạnh một tiếng, định phủi tay bỏ đi.

Nhưng Phạm Xuyên lại nhướng mày gọi giật: "Ơ kìa, cứ thế mà đi sao? Không định để lại một câu giải thích? Không sợ ta đến Tổ Sư Đường tố cáo ngươi tội vu khống hả?"

Ánh mắt hắn thâm trầm, giọng nói vẫn ôn hòa mà chứa đầy sát cơ.

Viêm Đột lúc này như muốn nổ tung l*иg ngực, nhưng vẫn phải cắn răng nén giận:

"Hừ! Ta phụng mệnh gia tộc điều tra kẻ khả nghi. Có người tố cáo ngươi, tức là có lý do để điều tra. Hôm nay chưa có chứng cứ, nhưng vụ án này chưa khép lại. Ngươi vẫn là nghi phạm, đến khi ta thu thập đủ chứng cứ... ngươi cứ chờ ta đến chiếu cố!"

Nói xong, hắn quay người bỏ đi, không ngoảnh đầu lại.

Khi đám người đó đã khuất bóng, Liễu Thi Tình mới thở phào, mặt mày vẫn chưa hết lo âu. Bà nhìn con, gặng hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì vậy con?"

Phạm Băng Mi cũng không giấu nổi tò mò, ánh mắt lấp lánh nhìn sang.

Phạm Xuyên thì vẫn giữ bộ dáng thư thái, hắn phẩy tay nói:

"Chắc mụ già kia nhận nhầm người thôi, tưởng con là thằng trộm nào đó. Nhưng không sao, con lo được, mẫu thân đừng bận lòng kẻo lại vướng bệnh."

Liễu Thi Tình nghe thế thì đành thở dài: "Lòng người khó lường, làm gì cũng phải cẩn trọng, con nhớ chưa?"

Hắn nhăn mặt, qua loa đáp: "Biết rồi, biết rồi!"

Rồi như thể chuyển kênh ngay lập tức, hắn quay sang Phạm Băng Mi, nhoẻn miệng cười: "Băng Mi cô nương, cô có rảnh đi ăn chè không?"

Liễu Thi Tình hai mắt giật giật, khí huyết dâng trào. Nhìn con trai mặt lạnh với mình, quay qua nữ nhân thì cười tươi như gió xuân, bà hối hận muốn đập đầu vào tường:

"Năm xưa lúc mới đẻ mà đổi lấy ba ký thịt heo chắc giờ khỏi phải tức thế này!"

Phạm Băng Mi thấy không khí bất ổn thì vội xua tay: "Thôi... ta phải về rồi! Khi khác nhé!"

Nói rồi nàng chắp tay cúi đầu chào Liễu Thi Tình rồi nhanh chóng rút lui, để lại hai mẹ con trong không khí "đầm ấm" vô cùng.

Sáng hôm sau.

Trên con đường lát đá của trấn thị, sương sớm vừa tan, một thiếu nữ dáng người mềm mại bước đi thong dong.

Nàng mặc bộ thanh y dịu dàng, từng bước uyển chuyển như nước chảy mây trôi, dung nhan tươi tắn, môi hồng như đào, ánh mắt phảng phất nét nhu hòa dịu nhẹ, khiến người đi đường không khỏi liếc nhìn rồi ngoảnh lại tiếc nuối.

Đi cạnh nàng là một thiếu niên cao ráo, thân hình tráng kiện, mặt mày anh tuấn, khí chất lại có phần bí hiểm.

Hắn vận bộ hắc y đơn giản, thần sắc thảnh thơi mà ánh mắt thì láo liên, ba phần nhìn đường, bảy phần liếc qua bộ ngực đẫy đà của thiếu nữ bên cạnh.

Chiếc mũi không ngừng cựa quậy như thể muốn hít trọn từng sợi hương thơm thoang thoảng tỏa ra từ làn da nõn nà kia.

Đó chính là Phạm Xuyên và Phạm Băng Mi.

Hôm nay cả hai không hẹn mà gặp nhau trên đường tới học đường. Phạm Xuyên đang nhân lúc tản bộ mà âm thầm do thám địa hình thì bị giọng nói nhẹ nhàng bên cạnh cắt ngang:

"Vụ hôm qua là sao thế? Sao huynh lại bị Viêm đại nhân nhắm vào?"

Phạm Xuyên quay sang nhìn nàng, đôi mắt đầy ý vị sâu xa, khóe môi khẽ nhếch:

"Với quan hệ hiện tại của chúng ta... khó nói lắm."

"Ồ?" Phạm Băng Mi nghiêng đầu, ánh mắt nghi hoặc "Vậy thế nào mới được gọi là dễ nói chuyện?"

Phạm Xuyên xoa cằm, giả vờ trầm ngâm rồi cười khẽ: "Ít nhất cũng phải là... tri kỷ."

Phạm Băng Mi nghe xong thì bật cười, bĩu môi gật gù:

"Tri kỷ sao? Hơi khó đấy, có người đến cuối đời còn chưa gặp được tri kỷ mà!"

Phạm Xuyên khoanh tay sau lưng, ánh mắt sâu xa nhìn xa xăm: "Thế mới nói, chuyện hôm qua... khó mà nói!"

"Ồ, thú vị thật!" Nàng khẽ nhướng mày, gật đầu đầy tâm đắc.

Hai người vừa đi vừa chuyện trò, không khí ung dung tự nhiên, chẳng mấy chốc đã đến gần học đường.

Từ xa, Phạm Xuyên trông thấy ba tên bạn thân là A Ngưu, Văn Tèo và Văn Tí đang lấp ló phía cổng sau. Hắn quay sang nói nhỏ:

"Người đẹp đi trước đi, ta có việc cần trò chuyện thân mật với mấy huynh đệ của mình."

Phạm Băng Mi bật cười, gật đầu tách ra trước.

Chờ nàng vừa khuất bóng, Phạm Xuyên liền sấn tới, ánh mắt sắc như dao:

"Tiền bảo kê hai tháng, mỗi tên sáu mươi nguyên thạch, ba tên là một trăm tám mươi. Đem ra."