Thế nhưng, cuộc sống tu luyện chẳng hề dễ dàng, sự căng thẳng tinh thần dần dồn nén, khiến hắn không khỏi cảm thấy mệt mỏi.
Vậy là, vào một buổi tối nọ, hắn quyết định thả lỏng một chút, thực hiện ấp ủ bao lâu nay, đến thanh lâu chơi một bữa cho thỏa thích.
Dưới ánh trăng lơ lửng trên tiên thành Hạ Long, bóng sáng mở chiếu xuống các con phố, lung linh như mộng ảo.
Túy Vân Các, chốn phong lưu nổi tiếng trong vùng, sáng rực ánh đèn l*иg mỗi khi về đêm.
Trên cao, bóng những giai nhân uyển chuyển, mềm mại như liễu, in lên tường, khiến cho lòng người xao xuyến.
Tiếng cười khe khẽ hòa cùng âm thanh của đàn tỳ bà, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, khiến cho những khao khát sâu kín trong lòng người như bị khơi dậy và cháy bỏng.
Phạm Xuyên bước vào, hắn bận trường sam xanh thẫm, dáng vẻ đĩnh đạc như một công tử thế gia, mang theo phong thái lạnh lùng mà cuốn hút.
Mắt hắn sắc bén, như nhìn xuyên qua cả cõi hồng trần, chẳng chút dao động trước những bóng hồng lướt qua, dù có kiều diễm trong lớp lụa mỏng, để lộ nét xuân sắc khiến ai cũng phải ngoái nhìn.
Các nàng cười tươi, lời mời gọi ngọt như mật ong, nhưng hắn chỉ lướt mắt qua, tâm tư chẳng hề lay chuyển.
Với trái tim trăm năm sứt mẻ của hắn, đêm nay không chỉ là một cuộc vui, mà là một hành trình rèn luyện tâm thức, để thấu hiểu nhân tình thế thái.
Khi vào trong, tú bà liền tiến đến, dáng bà ta tròn trịa, áo lụa thêu hoa lộng lẫy, bước ra đón hắn, nụ cười mặn mà, mắt lấp lánh như ngửi thấy mùi nguyên thạch.
"Công tử, ngài đến đây tìm gì thế?" Bà hỏi, giọng đầy ý tứ, như muốn dò xét.
Phạm Xuyên nghe vậy thì đáp, giọng trầm dứt khoát: "Một giai nhân còn giữ nét thuần khiết."
Tú bà nghe xong thì cười phá lên, đưa tay ra giá ngay: "Ba trăm nguyên thạch, không bớt đâu nhé!"
Phạm Xuyên nhếch môi, mắt sắc lạnh băng: "Hai trăm năm mươi, bao trọn đêm."
Tú bà ngẩn ra một chút, rồi lại cười lớn: "Đi thanh lâu mà còn trả giá, công tử khi phách thật! Thôi được, đi theo ta nào!"
Nói rồi tú bà dẫn hắn đi qua hành lang uốn lượn, mùi son phấn nồng nàn phản phất trong từng bước chân, ánh đèn đỏ mờ ảo hắt lên những khung cửa đỏ, khung cảnh vừa huyền ảo vừa bí ẩn.
Đi một hồi thì cả hai bước đến một gian phòng nhỏ, bên trong rèm lụa tím khẽ lay, tú bà dừng lại, đẩy cửa mời Phạm Xuyên nhìn vào.
Bên trong, Hạnh Hoa đứng gần cửa, đôi tay thon khẽ vén mái tóc đen nhánh, dài tựa suối.
Nàng vận yếm hồng phấn mỏng tang, ôm lấy nét xuân non, váy lụa xanh nhạt xẻ cao, để lộ bờ hông thon thả. Nhan sắc nàng không phải tuyệt thế, nhưng đôi mắt trong veo, ngập tràn nét ngoan ngoãn, như đóa hoa mới nụ, chưa vương bụi trần. Chính sự thuần khiết ấy khiến Phạm Xuyên khẽ dừng ánh mắt, trái tim già cỗi thoáng rung động.
"Hạnh Hoa, tối nay nàng sẽ theo ta," hắn nói, giọng trầm lạnh, nhưng ẩn chứa một tia mơ hồ, như thể không chỉ tìm kiếm khoảnh khắc phù hoa, mà còn muốn khám phá điều gì sâu xa hơn.
Hạnh Hoa gật đầu nhẹ, không chút ngượng ngùng, chỉ có sự phục tùng tự nhiên của một thiếu nữ mới bước vào chốn hoa lâu.
Nàng bước đến nhuyễn tháp phủ lụa đỏ, sau đó ngồi xuống, khẽ kéo tay áo, như một cử chỉ nhu thuận, nhẹ nhàng mà tự nhiên.
Phạm Xuyên không vội, mắt hắn quan sát nàng, như một kẻ lữ khách tò mò trước một miền đất mới.
Hắn muốn thử thách tâm hồn nàng, muốn xem một thiếu nữ non trẻ như nàng sẽ phản ứng thế nào trước ngọn gió xuân phong tình.
Hắn từ từ bước đến, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nàng.
Khi bàn tay hắn thoáng lướt qua, như một làn gió khẽ chạm vào cánh đào vừa hé nở.
Hạnh Hoa khẽ run, ánh mắt rối loạn, trông tựa mặt hồ tĩnh lặng bị một viên đá khuấy động.
Lúc này nàng không nói gì, chỉ cụp mắt xuống, hàng mi run run như cánh bướm mong manh.
Phạm Xuyên thấy vậy thì diệu giọng: "Đừng sợ, ta sẽ dạy nàng... pháp môn tu luyện bám tường."
Hạnh Hoa ngẩng đầu, mắt long lanh như giọt sương sớm.
Nàng chưa hiểu lắm, nhưng trong ánh nhìn ấy là sự tin tưởng dịu dàng, như dòng suối ngây thơ sẵn sàng để thuyền lạ ghé bến.
Với Phạm Xuyên, khoảnh khắc này không đơn thuần là sự buông thả, mà là một khúc luyện công kỳ lạ, nơi khí tức, nội lực, sự nhẫn nại và tinh tế hòa quyện, như múa kiếm giữa bầu trời đầy tuyết, mỗi bước chân đều cần sự hòa điệu không lời.
Và rồi rem lụa từ từ phủ xuống, che đi ánh mắt tò mò của gió xuân.
...
Khi dòng chân nguyên dâng lêи đỉиɦ điểm, nàng tựa vào lòng hắn, hơi thở gấp gáp, mái tóc xõa rối như tơ mây lạc gió.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, yếm hồng và váy xanh buông lơi trên nhuyễn tháp, như cánh hoa rụng xuống trong đêm xuân ngắn ngủi.
Nàng thì thầm, giọng nhỏ như sợi tơ run giữa lòng bàn tay:
"Công tử... là người đầu tiên đưa thϊếp bước qua giấc mộng này."
Ánh mắt nàng, khi ấy, vừa ngây thơ vừa da diết. Trong đó không chỉ có sự bối rối của lần đầu, mà còn là một tia lưu luyến như muốn giữ lấy phút giây mong manh vừa chớm nở trong cơn say dịu ngọt.
Phạm Xuyên chỉ nhếch môi, không đáp. Với hắn, đêm nay là một lần tu luyện thành công, nơi hắn học được cách kiềm chế bản năng, thấu hiểu tâm lý, và khám phá thế giới nội tâm qua từng cử chỉ của nàng. Nhưng sâu trong lòng, hắn biết, sự thuần khiết và ngoan ngoãn của Hạnh Hoa đã để lại một dấu ấn khó phai, dù trái tim hắn đã quá già để vương vấn.
Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục, ánh mắt lướt qua nàng lần cuối. Hạnh Hoa vẫn nằm đó, đôi má ửng hồng, ánh mắt mơ màng, như đang chìm trong dư âm của giấc mộng đầu tiên. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ rời đi, để lại gian phòng nhỏ với ánh đèn đỏ nhạt dần và rèm lụa lay nhẹ trong gió đêm.
Hồng trần như mộng, ái tình như gió thoảng. Đêm ấy, Túy Vân Các chứng kiến khoảnh khắc đầu tiên của Hạnh Hoa, nơi sự thuần khiết và non trẻ của nàng hòa quyện với sự kiềm chế và thấu tỏ của Phạm Xuyên.
Một bên là tâm hồn thiếu nữ lần đầu nếm trải cảm xúc, một bên là trái tim già cỗi tìm kiếm bài học trong cõi tạm. Nhưng mộng tỉnh, chỉ còn lại ánh trăng lạnh và dư âm vương vấn, không biết có còn gặp lại?
***
Vài ngày trôi qua, ngõ Tràng Tiền, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ con đường sỏi đá, một bóng hình nữ tử thướt tha chậm rãi bước đến trước ngôi nhà tranh của Phạm Xuyên.
Nàng vận váy xanh yêu kiều trong gió, dung nhan dịu dàng tựa nét mực thanh nhã giữa cảnh sắc hoàng hôn tịch mịch.
Đằng trước vườn, Liễu Thi Tình đang lom khom tưới đám rau dền, tay chân lấm lem đất cát.
Nghe tiếng động, bà ngẩng đầu nhìn, trông thấy một thiếu nữ đang tiến vào cổng, khí chất hiền hòa, lễ độ.
"Cháu gái, có việc gì vậy?" Bà hỏi.
Nữ tử ấy nhẹ nhàng cúi đầu, ôn nhu đáp:
"Cháu là đồng học của Phạm Xuyên, nghe nói huynh ấy thân thể yếu nhược, lại đang bệnh nặng, nên đến thăm."
Lời vừa dứt, Liễu Thi Tình ho sặc sụa, khom người khụ khụ mấy tiếng, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc lẫn bất đắc dĩ.
"Đại thẩm không sao chứ ạ?" Nữ tử nọ bước tới, giọng nói đầy lo lắng.
"Không, không sao cả!" Liễu Thi Tình xua tay lia lịa, trong lòng thầm nghiến răng: Cái thằng trời đánh kia, lại bịa ra trò gì nữa đây?!
Bà liếc mắt vào trong nhà rồi cố tình cất cao giọng:
"Có bạn đến thăm bệnh này con ơi!"
Sau đó quay sang nở một nụ cười khách khí, nói:
"Cháu vào nhà ngồi nghỉ uống trà, nó đang... khụ khụ... điều trị búi cơ. Một lát sẽ lên, hai đứa cứ từ từ hàn huyên."
"Vâng ạ!" Nữ tử mỉm cười đáp, rồi nhẹ nhàng bước vào trong, ngồi xuống bên bàn trà gỗ.
Cùng lúc đó, ở phía sau ao cá tra, Phạm Xuyên đang bơi ngược dòng nước lạnh, cơ bắp căng cứng, thân hình tráng kiện.
Thân thể hòa vào làn nước như cá chép vượt sóng dữ, từng nhịp bơi mạnh mẽ và vững vàng.
Bỗng nhiên tiếng gọi từ mẫu thân vọng tới khiến hắn khựng lại, ánh mắt tối sầm. Hắn ngoi lên, trèo vào bờ, trong miệng lẩm bẩm:
"Mấy hôm trước là gia lão học đường, giờ lại đến lượt ai đây? Cái lớp chết tiệt này đúng là nhiều chuyện mà."