Chương 17: Thiên Thạch Xà

Khi đã hết mê sảng, tối đó, Phạm Xuyên lại ngồi cắn thuốc, lần này hắn không tiếp tục thay đổi thể chất mà tăng cường sức mạnh.

Hắn lấy ra một viên đan có hình một mặt heo và một viên có hình hai mặt heo, đây chính là đan Trư Lực và đan Song Trư Lực.

Hai viên đan này đều có tác dụng tăng sức mạnh cơ thể lên, giúp người dùng có sức mạnh của một con hung thú lợn rừng, tương đương sức mạnh của năm người trưởng thành gộp lại.

Loại đan này khá phổ biến trong giới lực đạo, là một cách nhanh chóng để rút ngắn quá trình rèn luyện sức mạnh cơ thể.

Lúc này Phạm Xuyên dùng lần lượt đan Trư Lực rồi đến đan Song Trư Lực.

Lập tức hắn đã có sức mạnh của hai con lợn rừng hợp lại, tương đương với mười người trưởng thành, một cú đấm liền có thể đánh gãy răng một con người.

Lúc này sẽ có nhiều người hỏi tại sao không trực tiếp dùng Đan Song Trư Lực mà phải dùng lần lượt Trư Lực rồi mới đến Song Trư Lực.

Đó là vì căn cơ, nếu cơ thể không có căn cơ trư lực mà dùng đan Song Trư Lực sẽ lập tức không chịu nổi sức lực lớn nhận vào mà trực tiếp nổ tung.

Vấn đề này cũng liên quan đến tu vi, nếu tu vi không đủ, dùng đan dược có dược lực cao hơn tu vi cũng sẽ bị bài xích mà phân hủy.

Do đó quá trình tu lực đạo không phải một bước là xong, nó cần quá trình tích lũy từ nhỏ đến lớn.

Hiện giờ Phạm Xuyên còn trữ rất nhiều đan dược lực đạo cao hơn, thế nhưng không thể sử dụng thêm vì tu vi chưa đủ.

Hắn dự định dừng ở Nhất Trọng trung kỳ vài hôm để củng cố căn cơ rồi mới đến lần nâng cấp tiếp theo.

Sau khi có được Song Trư Lực, đau nhức trước đó cũng giảm bớt.

Giờ đây Phạm Xuyên đã có thể nhập môn Cự Linh Quyền.

Hắn đứng ở bờ ao phía sau nhà tiến hành vận sức, lập tức cơ bắp nổi lên, một cú đấm tung ra đánh thủng một thân cây to lớn.

Hắn rút tay ra, một lỗ to hình thành trên thân cây, những dằm cây bén nhọn cắt qua không hề làm tay hắn có một vết xước.

Cả độ cứng của đồng bì và sức lực của Song Trư đều đã đạt hiệu quả như Phạm Xuyên mong muốn.

Đợt nâng cấp sức mạnh này có thể nói là thành công mỹ mãn, trước mắt hắn cần thời gian để củng cố thực lực.

Nhiều ngày sau đó, Phạm Xuyên lại tu luyện, lộ trình được nâng cấp, từ đấm cây chuối, hắn chuyển sang tập đấm cột đá.

Tăng cường chạy bộ, bơi lội để nâng cao thể lực và sức bền.

Cự Linh Quyền cũng bước vào luyện tầng một, ở tầng này, tập trung quyền pháp và cước pháp, cảm ngộ khát vọng vô địch trong từng đòn thế phát ra, tức nghĩa một khi đánh là đánh cho khô máu tới chết, không chết không thôi với kẻ địch.

Tử Độc Âm Ma Chưởng tầng hai cũng là một phạm trù cần lưu tâm, ở tầng hai yêu cầu sử dụng chân nguyên gia trì lên cánh tay để gia tăng sát thương của chưởng pháp.

Việc lưu chuyển chân nguyên này với Phạm Xuyên không khó, nhưng cũng cần thời gian nhất định để luyện tập, trước mắt chưa thể tiếp tục khiêu chiến Ngọc Lâu.

Chưa kể còn phải dành thời gian thổ nạp chân nguyên, lúc này do tư chất tăng cao, quá trình tu luyện của hắn cũng được đẩy nhanh tốc độ.

Tối đó, chân nguyên bên trong không khiếu liên tục cọ rửa, rắc rắc, sau hai tuần khổ tu, cuối cùng cũng đột phá bức tường không khiếu, thăng lên Nhất Trọng đỉnh phong.

Lúc này Phạm Xuyên đi ra sau nhà, hắn lại một lần nữa ngồi vào bồn nước thuốc.

Đã hai tuần từ khi dùng Đồng Bì Đan, giờ Phạm Xuyên lại lấy ra một viên đan dược màu trắng đυ.c.

Đó chính là Thiết Cốt Đan, một loại đan có thể biến xương cốt người dùng trở nên cứng cáp như thao thiết, không còn giòn và dễ gãy như lúc đầu.

Vẫn là nhai đan như nhai kẹo, vẫn là đau nhức kịch liệt, giống như lấy búa đập nát từng khúc xương sau đó lại dùng tay ghép lại từng mảnh.

Cơn đau thấu tận trời cao kéo dài suốt một canh giờ, răng hắn cắn môi đến thủng nhiều lỗ, máu chảy đầy hàm, giống như vừa gặp tám vạn chín ngàn cơn ác mộng cùng một lúc.

Khi kết thúc quá trình, Phạm Xuyên vẫn ngất xỉu trong bồn, thuốc trị thương từ từ thẩm thấu cho đến tận trưa hôm sau.

Khi tỉnh lại, cơn đau vẫn còn, tinh thần sa sút chỉ muốn ngủ thêm.

Lúc này Phạm Xuyên cố lết vào giường rồi trùm mền ngủ tiếp.

Sau ba ngày ba đêm nằm liệt giường, dùng thêm đan Mã Lực và đan Song Mã Lực.

Sức mạnh của hắn lúc này đã bằng hai con ngựa hợp lại, bây giờ một đấm của hắn có thể đánh tan một tảng đá dễ dàng, và có thể đánh nát đầu bất kỳ tên Nhất Trọng nào dám hỗn láo.

Vài ngày sau, Phạm Xuyên lại đến giếng cũ, bắt đầu khảo hạch ải thứ hai.

Khi bàn tay Phạm Xuyên chạm vào đại trận phong ấn cổ xưa, một cỗ lực lượng thần bí lập tức bao phủ lấy hắn.

Ầm

Không gian xung quanh hắn trong nháy mắt vặn vẹo, cảnh vật trước mắt đột ngột thay đổi.

Lần này, không còn là bóng tối thăm thẳm hay rừng rậm âm u, mà thay vào đó là một vùng sa mạc mênh mông, cát nóng cuồn cuộn, từng cơn gió rít thổi tung bụi đá bay.

Bầu trời phía trên mờ mịt, xám xịt như tro, bao trùm không gian, khô cằn và tĩnh lặng .

Nhưng cái tĩnh lặng ấy lại nặng nề, như có sát khí dày đặc đang ẩn nấp rình mò.

"Khảo nghiệm tầng hai – bắt đầu."

Lại là giọng nói lạnh lùng vang lên, không chút cảm xúc và khiến người ta lạnh gáy.

Phạm Xuyên đứng giữa vùng đất nứt nẻ, hoang tàn, cả người căng cứng tựa dây cung, ánh mắt sắc bén quét qua, cẩn thận nhìn ngó xung quanh.

Hắn biết rõ, sau Hỏa Hầu Tinh ở tầng một, sinh vật tiếp theo xuất hiện chắc chắn không phải loại dễ đối phó.

Rào... rào...

Bỗng dưng, cát vàng dưới chân hắn lún xuống, mặt đất rung lên từng đợt, hắn cảm nhận có một con quái vật khổng lồ đang từ từ trồi lên từ lòng đất.

Ầm

Một thân hình to lớn, dữ tợn bất ngờ phá đất mà lên từ lớp cát nóng bỏng.

Đó là một con Thiên Thạch Xà, thân dài hơn ba mươi trượng, cả người phủ đầy vảy đá xám xịt, cứng như sắt thép.

Từng mảnh vảy va vào nhau kêu cạch cạch, âm thanh nặng nề, làm cả không gian rung chuyển.

Đôi mắt nó đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm vào Phạm Xuyên, ánh mắt như hai hòn than cháy rực, toát lên sự tàn nhẫn và khát máu không che giấu.

"Yêu thú này... lớp vảy phòng ngự cứng dị thường, lại còn có thể bắn ra đá lớn như pháo xạ. Nếu bị trúng một phát, không chết cũng tàn phế mất!"

Phạm Xuyên lẩm bẩm, trong lòng nặng trĩu áp lực. Thế nhưng hắn chẳng hề lùi bước, ánh mắt không chút sợ hãi, chỉ có chiến ý sôi trào.

Hắn siết chặt nắm tay, chân nguyên từ không khiếu dâng lên, chạy dọc kinh mạch, lan khắp cơ thể, bao bọc lấy hắn giống như một lớp áo giáp vô hình.

"Tử Độc Âm Ma Chưởng – Huyền Âm Toái Phách!"

Phạm Xuyên gầm khẽ, tung ra một chưởng về phía Thiên Thạch Xà

Nó vẫn là chiêu thức quen thuộc, nhưng lần này chân nguyên đã được gia trì mạnh hơn bao giờ hết.

Chưởng lực mang theo âm phong cuồn cuộn, nghe như tiếng tử linh từ địa ngục vọng lên, lao thẳng tới con Thiên Thạch Xà.

Ầm

Chưởng phong đập thẳng vào đầu con yêu thú. Dù không phá nổi lớp vảy đá cứng rắn kia, nhưng cũng khiến đầu nó rung mạnh, hệt như vừa bị một cái búa tạ nện trúng, làm cả thân hình khổng lồ của nó loạng choạng, choáng váng.