Chương 14: Ải Một

Liễu Thi Tình lúc này ngơ ngác hỏi: "Phạm Xuyên bị bệnh sao?"

Gia lão học đường thản nhiên đáp: "Đúng rồi, chính là bị bệnh, trò ấy xin nghỉ gần một tháng nay!"

Lúc này Liễu Thi Tình vẫn đơ mặt chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì từ bên trong nhà, tiếng Phạm Xuyên vọng ra:

"Khụ khụ, là gia lão học đường sao, mau vào trong đi thầy!"

Gia lão học đường nghe vậy thì quay sang lo lắng nói với Liễu Thi Tình:

"Ồ, trò ấy có vẻ hơi ho, giọng nói còn hơi yếu, chắc là bệnh nặng lắm nhỉ!"

Liễu Thi Tình sau thoát ngơ ngác thì cũng hiểu ra sự tình, bà cười gượng gật đầu nói:

"Đúng đúng, nó bệnh rất nặng, mấy ngày nay toàn nằm liệt giường."

"Nào, mời gia lão vào trong!"

Liễu Thi Tình vừa nói vừa mời gia lão học đường vào nhà.

Vừa vào trong, gia lão học đường thấy Phạm Xuyên đang nằm bên giường, trùm mền chỉ để lộ phần đầu thì đi đến hỏi thăm.

"Trò thấy thế nào, bệnh còn cứu chữa được không?"

Phạm Xuyên lúc này nhìn ra phía xa thì thấy mẫu thân đang vừa pha trà vừa liếc nhìn hắn bằng nửa con mắt, lúc này Phạm Xuyên cười gượng gạo trả lời gia lão:

"Còn cứu được thưa thầy!"

Gia lão học đường nghe vậy thì gật đầu thở phào, ông lấy ra một cái bình màu trắng rồi nhét nó vào tay Phạm Xuyên, giọng nói động viên:

"Cố lên nhé, cái này là sữa dê núi nguyên chất, trò giữ lấy mà bồi bổ!"

Cầm lấy bình sữa dê, Phạm Xuyên cảm động nói: "Cảm ơn thầy, con sẽ cố gắng hồi phục, sớm ngày quay trở lại học đường với thầy và các đồng bạn."

"Tốt lắm!" Gia lão học đường vỗ lên tay hắn mấy cái rồi nói: "Thôi, ta còn có việc, trò cứ nghỉ ngơi đi, cố gắng khỏe nhé!"

Phạm Xuyên nghe vậy thì cũng gật đầu quyết tâm, gia lão học đường cũng quay ra đi về, Liễu Thi Tình thì cũng tiễn gia lão ra đến tận ngoài đường.

Xong xuôi hết thì bà quay vào đóng cửa cái rầm.

Phạm Xuyên lúc này cũng ngồi dậy, hắn tiến lại bàn rót chén trà rồi hớp một ngụm.

Mẫu thân hắn đi lại, bà ngồi xuống nghiêm mặt hỏi: "Nói đi, tại sao con lại không đi học, có phải là vì võ công gần đây mà con đang luyện?"

Phạm Xuyên lúc này bình thản nói: "Thú thật với nương, gần đây con nhặt được một truyền thừa ở dưới giếng cũ, giờ đây trình độ của con đã vượt trên cả gia lão học đường."

Vừa nói Phạm Xuyên vừa thôi động chân nguyên, phát ra khí tức chiến sư bức người khiến cho một phàm nhân như mẫu thân hắn cảm thấy khó thở.

Liễu Thi Tình lúc này che mặt cản gió, giọng nói có phần kinh ngạc và lắp bắp: "Là... là thật sao?"

Phạm Xuyên thu lại khí tức, mỉm cười nói:

"Phải, hôm trước nếu con không biết chế thuốc thì có lẽ nương đã đi rồi. Cũng may lúc đó nhờ vào kiến thức nhận được từ truyền thừa, con đã cứu được nương."

Phạm Xuyên nắm lấy tay mẫu thân, ánh mắt đầy tự tin nói tiếp:

"Nương, tương lai sau này không phải lo nữa. Con trai người giờ đây đã có thể xuất chúng hơn người, đủ bản lĩnh để đảm đương cuộc sống."

Liễu Thi Tình lúc này nhìn đứa con trai mình yêu quý, thấy được sự điềm đạm và trưởng thành trong lời nói, bà xúc động, hai mắt rưng rưng, bà nghẹn ngào nói:

"Tốt! Tốt! Tốt!"

Rồi bà lại khẩn trương kéo tay Phạm Xuyên đi sang bài vị của phụ thân hắn:

"Chắc chắn là cha con trên trời linh thiêng phù hộ cho con, nào, thắp cho ông nén nhang."

Bà nói mà giọng run run, không giấu nổi vẻ vui sướиɠ trên mặt.

Phạm Xuyên cũng vui vẻ đến thắp cho phụ thân hắn một nén nhang, nhờ ông phù hộ cho đại kế trùng sinh của hắn được thuận buồm xuôi gió, thành công tốt đẹp...

Tối đó, Phạm Xuyên sau thời gian luyện công, hắn hôm nay đã thuần thục tầng một của Tử Độc Âm Ma Chưởng.

Hắn đi đến giếng cũ, đu dây xuống đáy giếng, như cũ ấn vào viên gạch dưới đất để mở ra lối vào địa đạo.

Đi qua cầu thang đá, Phạm Xuyên tiến vào Tử Tâm Ngọc Lâu, hắn tiến lên tầng ba.

Bên trong căn phòng, đại trận phong ấn vẫn lưu chuyển.

Phạm Xuyên đi đến trước đại trận, tiếng Ách Độc Tử Tâm đập thình thịch phát ra khiến hắn cảm thấy chấn động từng cơn.

Cũng may tiếng tim đập còn nằm ở mức chịu đựng của Phạm Xuyên.

Theo như cách khảo hạch mà hắn nhận được hôm trước thì đối với người đã vượt qua Bát Khổ thì chỉ cần lên tầng ba, đưa tay chạm vào trận văn là liền có thể tham gia khiêu chiến Cửu Ải Luyện Công.

Phạm Xuyên lúc này làm như hướng dẫn, áp tay vào trận văn. Trong khoảnh khắc, ánh sáng tím bùng lên, không gian chung quanh vặn vẹo rồi tan biến như làn sương mỏng.

Phạm Xuyên khẽ hé mắt, ánh sáng trắng vừa vụt tắt, trước mặt đã hiện ra khung cảnh hoàn toàn khác.

Một khu rừng nguyên sinh, những thân cây khổng lồ vươn cao, rễ cây xoắn xuýt uốn lượn. Lá rụng đầy dưới đất, ẩm ướt và mục nát, mùi đất hoang hòa cùng gió lạnh thổi qua, khiến hắn rùng mình.

Bỗng, một giọng nói lạnh ngắt vang lên trong đầu: "Khảo hạch tầng một, bắt đầu."

Rào rào! Tiếng bụi cây xào xạc vang lên phía trước. Từ bóng tối, một con Hỏa Hầu Tinh lao ra, thân hình cao hơn hai mét, lông vàng rực cháy như lửa, vai lưng chân tay âm ỉ mùi khói, trông vừa hung dữ vừa quái dị.

"Hỏa Hầu Tinh... loại yêu thú này khắc tốc độ, lại chẳng sợ độc, đúng là phiền to!" Phạm Xuyên nheo mắt, lẩm bẩm, đầu óc xoay nhanh như chong chóng.

Vυ"t! Con thú lao tới như một mũi tên rời cung.

Bốp! Một vuốt lửa đập xuống đất, làm đám lá khô nát vụn. May mà Phạm Xuyên lách người kịp, tránh được một đòn chí mạng.

Hắn lập tức phản kích, miệng lẩm bẩm: "Tử Độc Âm Ma Chưởng – Huyền Âm Toái Phách!"

Tay vung lên, chiêu đầu tiên nhẹ nhàng, chỉ thấy một bóng âm mờ xé gió, lướt sát đỉnh đầu Hỏa Hầu Tinh.

Con thú khựng lại một thoáng, như bị âm khí làm rối loạn đầu óc, mắt thoáng đờ đẫn.

Nhanh như cắt, Phạm Xuyên tung chiêu tiếp theo: "Tử Độc Âm Ma Chưởng – U Minh Phệ Cốt!"

Chưởng này nặng trĩu, như từ lòng đất sâu thẳm trỗi dậy.

Hắn xoay người, hạ thấp thân, từ góc khuất đập mạnh vào mạn sườn con yêu thú.

Ầm! Không có tiếng nổ lớn, nhưng Hỏa Hầu Tinh bị hất lùi hai trượng, đâm sầm vào một thân cây.

Nó gầm lên giận dữ, ngọn lửa trên người bùng cháy, khí thế tăng vọt như thể muốn thiêu rụi cả khu rừng.

"Chết tiệt, nó dùng nhiệt để xóa tác dụng bộ pháp, nguy hiểm thật!" Phạm Xuyên thầm rủa, tim đập thình thịch.

Vụt! Vụt! Vụt! Ba trảo hỏa diễm liên tiếp quét tới, lửa đỏ rực cháy xém cả không khí.

Phạm Xuyên vừa né vừa xoay bộ pháp hình quạt, thân hình lượn lẹ như bóng ma.

"Tử Độc Âm Ma Chưởng – Tử Độc Truy Hồn!"

Một cú chưởng vẽ hình vòng cung mờ nhạt, không trúng, nhưng khí tức tản ra bốn phía, làm con thú mất dấu hắn trong chớp mắt.

"Tốt rồi, bộ pháp đánh lừa mắt nó rồi..." Hắn cười thầm, mắt sáng lên.

Bình! Hỏa Hầu Tinh vung tay loạn xạ, cây cối xung quanh gãy đổ, bụi mù bay tứ phía.

Phạm Xuyên bên đây lặng lẽ luồn theo bóng cây, thu hẹp khoảng cách với Hỏa Hầu Tinh.

"Tử Độc Âm Ma Chưởng – Tuyệt Chưởng Vô Niệm!"

Khi vừa tới nơi, tay phải bất ngờ vỗ ra, không ánh sáng, không tiếng động, chiêu này như vô hình. Nhưng khi chạm vào lưng Hỏa Hầu Tinh liền khiến nó cứng đờ một thoáng.

Hỏa Hầu Tinh gầm lên điên cuồng, quay lại tung cú đá hậu kinh hồn!

Bốp! Trúng ngực Phạm Xuyên, hất hắn bay ra, đập vào cây, miệng phun một ngụm máu tươi, đau buốt cả người.

"Khốn kiếp... chỉ thiếu chút nữa thôi!" Hắn nghiến răng, mắt đỏ ngầu.

Hỏa Hầu Tinh giờ như dã thú điên, bốn tay chân bốc lửa rực, lao tới định kết liễu Phạm Xuyên.

Nhưng bỗng nhiên, có một vết rạn tím lóe lên giữa trán nó.

Ầm

Một luồng khí lạnh như dao quét qua rừng. Hỏa Hầu Tinh khựng lại, mắt trợn trừng, rồi ngã rầm xuống đất.

Khí tức tan dần, thân nó co giật rồi nằm im bất động.