Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đạo Lữ Phản Diện Của Long Ngạo Thiên

Chương 8

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Cốc cốc cốc!"

"Thẩm sư huynh, huynh có đó không?"

Thẩm Từ Thu tỉnh lại trong tiếng gõ cửa, y mở mắt nhìn thấy xà nhà quen thuộc, ngẩn ngơ không cử động.

...Y không phải đã chết rồi sao, tại sao lại tỉnh lại trong phòng của mình?

Trong đôi mắt phượng xinh đẹp của y ngưng tụ một làn sương mờ mịt không tan, y ngơ ngác đưa tay lên đặt ở l*иg ngực.

"Thình thịch, thình thịch..."

Trong l*иg ngực, một trái tim nóng hổi nguyên vẹn đang nhịp nhàng đập.

Hơn nữa tiên cốt của y vẫn còn, linh lực dồi dào bao bọc lấy Kim Đan... khoan đã, Kim Đan?

Thẩm Từ Thu đột ngột ngồi bật dậy.

Y tài năng thiên phú, hai mươi tuổi đã đột phá Nguyên Anh, giai đoạn Kim Đan hậu kỳ là chuyện của năm y mười tám tuổi.

Thẩm Từ Thu nắm chặt tay, cảm nhận linh lực, lòng đầy kinh ngạc và hoài nghi.

"Thẩm sư huynh?"

Đệ tử ngoài cửa không dám thúc giục, nhưng rõ ràng đã có chút sốt ruột. Hắn đang định đổi nơi khác để tìm thì cánh cửa kẽo kẹt một tiếng, đột ngột mở ra.

Thẩm Từ Thu dáng người như ngọc, cứ thế đứng sau cánh cửa.

Vị đệ tử lập tức thở phào một hơi, chắp tay hành lễ: "Sư huynh, Tông chủ và các trưởng lão triệu huynh đến Điện Quỳnh Ngọc để bàn bạc chuyện liên hôn của huynh."

Liên hôn, liên hôn... y vậy mà thật sự đã quay về năm mười tám tuổi.

Cũng chính vào ngày này, tông môn đã định ra hôn ước của y và Ôn Lan. Thẩm Từ Thu không hiểu tình yêu, nhưng xem hôn ước và Ôn Lan là trách nhiệm. Y tuyệt đối không bao giờ phụ bạc người bên cạnh mình, thầm nghĩ sau này thành hôn, cả một đời dài như vậy, y sẽ học được tình yêu là gì.

Y đã cố gắng dùng cách của mình để đối tốt với Ôn Lan.

Nhưng Ôn Lan đã báo đáp y thế nào?

Mang trên người hôn ước của cả hai, đi qua lại mập mờ với tiểu sư đệ của y, ồn ào đến mức ai cũng biết, khiến y trở thành một trò cười.

Ôn Lan.

Thẩm Từ Thu vừa tỉnh lại, trong thức hải vẫn còn sót lại sự căm hận ngút trời lúc nhắm mắt. Trong lúc tâm trí hoảng hốt không kiểm soát được, sát khí kinh thiên đột nhiên bùng nổ quanh thân, linh kiếm bên hông kêu ong ong. Lấy y làm trung tâm, sự lạnh lẽo của băng sương từ băng linh căn đột nhiên nổ tung!

Đệ tử truyền tin chỉ cảm thấy gió lạnh ập vào mặt. Trong khoảnh khắc, hơi lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lêи đỉиɦ đầu. Hắn tu vi không cao, căn bản không chống đỡ nổi, chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, sợ hãi run lẩy bẩy: "Thẩm, Thẩm sư huynh!"
« Chương TrướcChương Tiếp »