Mộ Tử Thần run lên, rồi khàn giọng nói: "Đại sư huynh, ta biết huynh không thích ta, nhưng xin huynh hãy cứu . Sư tôn đã nói, ngài sẽ không để huynh xảy ra chuyện đâu."
Nói nghe hay thật, nhưng trong ánh mắt ngươi nhìn ta rõ ràng có một tia tham lam và đắc ý không thể kìm nén.
Tính toán hay lắm.
Thẩm Từ Thu cúi người lại gần, y thở dài: "Tiểu sư đệ à..."
Mộ Tử Thần còn tưởng Thẩm Từ Thu thật sự muốn diễn cảnh huynh đệ hòa thuận, đang chuẩn bị run rẩy giơ tay lên để diễn cho trọn vai. Nhưng đột nhiên, một tia sáng bạc lóe lên từ khóe mắt, và khi y còn chưa kịp phản ứng, l*иg ngực đã nhói lên một cái!
Trong chớp mắt, từ dưới tay áo rộng của Thẩm Từ Thu trượt ra một lưỡi dao nhỏ mỏng như cánh ve, đâm thẳng vào tim Mộ Tử Thần khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng!
Cái gì yếu đuối, cái gì xin lỗi, tất cả đều là dối trá. Thẩm Từ Thu chờ đợi chính là khoảnh khắc này!
Bọn họ muốn gϊếŧ y, vậy trước khi chết y ít nhất cũng phải kéo một kẻ xuống nước. Thẩm Từ Thu y chưa bao giờ là kẻ yếu đuối đưa cổ chịu chém.
Lần đầu tiên trong đời diễn kịch, Thẩm Từ Thu đã lừa được tất cả mọi người.
Mộ Tử Thần không thể tin nổi trợn to hai mắt, máu tươi từ ngực y bắn ra, văng lên gò má trắng như tuyết của Thẩm Từ Thu. Ôn Lan thất thanh lao tới, còn Thẩm Từ Thu cảm thấy trời đất quay cuồng, một luồng sức mạnh khủng khϊếp đánh vào người, y bay ngược ra sau, đâm sầm vào cột nhà, phát ra một tiếng "rầm" nặng nề!
Thẩm Từ Thu tối sầm mắt, suýt nữa ngất đi. Y trượt xuống theo cột nhà, cố gắng ngẩng đầu, đôi mắt mang theo vẻ chế giễu lạnh lùng, nhìn vở kịch trước mắt.
Úc Khôi hồn bay phách lạc: "Tiểu sư đệ!"
Huyền Dương Tôn giơ tay phong bế các đại huyệt trên người Mộ Tử Thần, nhưng đã không kịp nữa.
Ôn Lan suy sụp, gã đột ngột quay đầu: "Vẫn còn kịp, mau đổi Linh Lung Tâm cho y...!"
Nhưng đã muộn.
Khi gã quay đầu lại, chỉ nghe tiếng "phập" một tiếng da thịt bị rách toạc. Thẩm Từ Thu nắm chặt lưỡi dao, trở tay đâm vào tim mình!
Y thậm chí còn dùng hết sức lực cuối cùng mà xoáy mạnh một cái. Lưỡi dao sắc bén trong nháy mắt đã nghiền nát trái tim, máu tươi phun ra, trong phút chốc nhuộm đỏ cả bạch y của Thẩm Từ Thu.
Y đối với chính mình cũng đủ tàn nhẫn!
Muốn Linh Lung Tâm ư? Nằm mơ đi.
Úc Khôi và Ôn Lan lao tới, nhưng Thẩm Từ Thu đã từ từ ngã xuống.
Ánh mắt cuối cùng của Thẩm Từ Thu lướt qua ba người họ, như muốn khắc sâu hình ảnh của họ vào mắt mình: ơn sâu nghĩa nặng đều hóa hư không, thù hận sinh tử. Chỉ tiếc không thể kéo tất cả những kẻ này xuống địa ngục. Nếu cho y cơ hội...
Dòng suy nghĩ đột ngột chấm dứt, hàng mi đen như mực của Thẩm Từ Thu chậm rãi khép lại, chìm vào bóng tối vô tận.