Chương 6

Huyền Dương Tôn không nói.

Thẩm Từ Thu cứ thế yếu ớt chống đỡ cơ thể, cố chấp nhìn ngài, nhưng chỉ nhận được câu trả lời trong im lặng. Không biết tại sao, y lại bật cười.

Ngày thường y không hay cười. Hôm nay môi được điểm trang bằng máu tươi, nụ cười này lại trở nên quyến rũ lạ thường. Trong khoảnh khắc, mọi cảnh đẹp trong trời đất đều ảm đạm thất sắc, bị nụ cười của y hoàn toàn lấn át.

Đừng nói là sư đệ tốt Úc Khôi và vị hôn phu Ôn Lan, ngay cả Huyền Dương Tôn cũng có thoáng chốc ngẩn người.

Thật nực cười, Thẩm Từ Thu thầm nghĩ, những người này không một ai xứng đáng.

Thẩm Từ Thu vốn đã không còn sức lực, không gắng gượng nữa. Tay áo dài che đi bàn tay y. Y dường như đã chấp nhận số phận. Khi ngẩng đầu lên, trong mắt y mang theo nỗi bi thương vô tận.

Yếu ớt không chịu nổi.

Trước đây Thẩm Từ Thu chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối, nên một khi y để lộ dáng vẻ này, không ai nghi ngờ.

Y khẽ nói một cách cay đắng: "Sư mệnh khó trái... Được, sư tôn, con cũng đem mạng này cho người, để báo đáp ân tình của người. Đưa con đi gặp tiểu sư đệ đi, trước kia con đã làm sai có lỗi với y, trước khi đi, con muốn xin lỗi y."

Linh Lung Tâm tự nguyện hiến dâng sẽ có hiệu quả tốt nhất. Huyền Dương Tôn gật đầu, ra hiệu cho Úc Khôi đỡ người dậy.

Úc Khôi cảm thấy Thẩm Từ Thu lúc này rất xa lạ. Gã chưa bao giờ thấy Thẩm Từ Thu thuận theo như vậy. Điều này không chỉ khiến gã khó chịu toàn thân mà còn gợi lại những ngày đầu tiên, khiến gã có một thoáng không nỡ.

Nhưng nghĩ đến tiểu sư đệ, gã lại lạnh lòng, chỉ là lúc kéo Thẩm Từ Thu dậy, động tác có nhẹ đi một chút.

Thẩm Từ Thu dường như thật sự không còn chút sức lực nào, chỉ có thể dựa vào người Úc Khôi. Úc Khôi dìu y, cứ thế tiến vào phòng bệnh của tiểu sư đệ.

Mộ Tử Thần nằm trên giường bệnh, run rẩy mở mắt. Khi thấy Thẩm Từ Thu, y co rúm người lại, ánh mắt vội vàng tìm kiếm Huyền Dương Tôn và Úc Khôi.

Huyền Dương Tôn nhìn y, giọng nói cứng rắn cũng mang theo một tia ôn hòa khó nhận ra: "Đừng sợ, con sẽ không sao đâu."

Mộ Tử Thần lập tức cảm động đến đỏ hoe mắt, khẽ "vâng" một tiếng.

Thẩm Từ Thu đứng bên cạnh nhìn, thầm nghĩ, Mộ Tử Thần quả thực biết cách lay động lòng người hơn mình. Cho dù y có cố ý tỏ ra yếu đuối cũng khó mà diễn được đến mức này.

Y được dìu đến ngồi trên giường, vị trí gần Mộ Tử Thần nhất, hỏi: "Tiểu sư đệ, ngươi muốn Linh Lung Tâm của ta không?"

Y hỏi gần như thì thầm.