Chương 3

Ôn Lan thoáng hoảng hốt, nhưng nghĩ đến Tử Thần vẫn còn đang bị thương, hắn ta nhanh chóng hoàn hồn, cúi đầu bước vào.

“A Từ, ngươi…” Hắn ta bị cái nhìn thoáng qua khi mở cửa làm rối loạn tâm thần, kết quả ngập ngừng hồi lâu mới thốt ra một câu: “Ngươi khỏe không?”

Thẩm Từ Thu đánh giá hắn, nhàn nhạt mở miệng, giọng nói vẫn còn rất yếu ớt: “Có chuyện gì, nói đi.”

Ôn Lan cân nhắc nên mở lời thế nào, uyển chuyển nói: “Tông môn muốn hủy bỏ hôn ước giữa ngươi và ta. Ta đâu phải kẻ nhu nhược thấy ngươi gặp nạn liền bỏ đá xuống giếng, nhưng trưởng bối trong tộc gây áp lực, ta thật sự khó xử, ngươi…”

“Được.” Giọng Thẩm Từ Thu không chút gợn sóng: “Lúc trước hai tông liên hôn là vì coi trọng thiên phú tu luyện của ta. Giờ ta đã mất xương tiên, tư chất giảm mạnh, nhà các ngươi chướng mắt ta cũng là phải.”

Y đồng ý dứt khoát như vậy, Ôn Lan vừa mừng thầm vừa thở phào nhẹ nhõm, nhưng việc Thẩm Từ Thu đáp ứng quá thẳng thừng lại khiến hắn ta không hiểu sao thấy khó chịu.

Cứ như thể bản thân hắn chẳng có chút trọng lượng nào trong lòng y, nói bỏ là có thể bỏ ngay.

Hắn ta đang định nói vài lời an ủi, Thẩm Từ Thu lại mở miệng trước.

“Chuyện này vốn nên do ta đề cập trước, tiếc là đã chậm trễ một thời gian.” Thẩm Từ Thu nhìn ngón tay tái nhợt của mình, giọng điệu lạnh băng không chút cảm xúc: “Ngươi liên tục tỏ ra ân cần với Mộ Tử Thần, có biết bên ngoài nhìn chúng ta thế nào không?”

Có người nói Thẩm Từ Thu y bất tài không quản được người của mình, có người nói Ôn Lan phong lưu đa tình, nhưng Mộ Tử Thần thì như thể tàng hình, rất ít người nhắc tới hắn.

Vì sao ư? Bởi vì hắn không đồng ý ở bên Ôn Lan chứ sao. Người ngoài đâu biết Mộ Tử Thần cũng chẳng hề từ chối sự ân cần của Ôn Lan, chỉ nghĩ Ôn Lan mặt dày đeo bám mà thôi.

Sắc mặt Ôn Lan tức khắc lúc xanh lúc trắng, nóng nảy nói: “Ta và Tử Thần không phải như ngươi nghĩ!”

Thẩm Từ Thu mệt mỏi cụp mắt xuống, dường như đã kiệt sức, không muốn đôi co với hắn ta nữa.

Ôn Lan thấy dáng vẻ này của y, chút ít rung động khi vừa vào cửa đã tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự chán ghét và tức giận. Hắn ta hít sâu một hơi: “Không nói chuyện này nữa, ta đến đây chủ yếu là vì việc khác.”

“Tử Thần bị thương quá nặng, e là khó giữ được tu vi, cần phải dùng Linh Lung Tâm.” Ôn Lan nói: “Ngươi đưa Linh Lung Tâm cho hắn đi.”