Chương 2

Nhưng mà…

Nhưng mà bảy ngày trước, tiểu sư đệ ra ngoài gặp phải kẻ gian, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, sư tôn muốn lấy tiên cốt của y để cứu mạng hắn.

Thẩm Từ Thu trời sinh tiên cốt, tài năng kinh tài tuyệt diễm, một khi xương tiên bị lấy đi, tu vi trước kia của y sẽ hoàn toàn bị phế bỏ. Sau này tuy vẫn có thể tu luyện lại, nhưng tư chất chắc chắn không bằng trước đây.

Úc Khôi, người đã rất lâu không nói chuyện với y, khàn giọng nói: “Ngươi lấy tiên cốt ra thì nhiều nhất cũng chỉ mất tu vi, vẫn có thể luyện lại được, nhưng mạng của tiểu sư đệ thì không thể đợi thêm nữa, ngươi còn do dự cái gì!”

Tu vi đổi lấy mạng hắn, nghe cứ như thể đó là việc mà đại sư huynh như y bắt buộc phải làm.

Thẩm Từ Thu bị bọn họ dùng nhân nghĩa đạo đức ép vào thế khó xử, mặt không biểu cảm nghĩ thầm: “Hắn quyến rũ ta trước, bôi nhọ ta sau, mất mạng thì... có liên quan gì đến ta?”

Ta lại chẳng hề thừa nhận hắn là sư đệ mà ta nên bảo vệ.

Nhưng sư tôn đã ra lệnh.

Huyền Dương Tôn có tu vi mấy trăm năm sâu không lường được, Thẩm Từ Thu mới hai mươi tuổi, trước mặt người không hề có sức phản kháng. Nếu y không muốn, Huyền Dương Tôn cũng có thể cưỡng ép lấy tiên cốt ra, không phải do y tự quyết định được.

Thẩm Từ Thu không cha không mẹ, là Huyền Dương Tôn nhặt y về nuôi lớn. Mất đi tiên cốt, cứ coi như trả lại ân tình nuôi dưỡng của Huyền Dương Tôn vậy.

Thẩm Từ Thu khẽ ho hai tiếng, kéo chặt áo khoác trên người.

Cửa phòng bị người gõ vang.

Thẩm Từ Thu: “Khụ khụ, vào đi.”

Người tới lại là vị hôn phu của y, Ôn Lan.

Ôn Lan không ở bên cạnh tiểu sư đệ, tới chỗ y làm gì?

Thẩm Từ Thu ngồi thẳng, khẽ nâng cằm, quay đầu nhìn hắn.

Ôn Lan vốn đang vội vã chạy tới, nhưng sau khi thấy rõ dáng vẻ của Thẩm Từ Thu, bước chân hắn đột ngột dừng lại, không khỏi ngẩn người.

Thẩm Từ Thu quả thực rất đẹp.

Y mới hai mươi tuổi đã đứng đầu bảng xếp hạng mỹ nhân của giới tu chân, da trắng hơn tuyết, phong thái như trăng, một đôi mắt phượng hơi xếch, con ngươi màu lưu ly nhạt điểm xuyết ánh sao lạnh lẽo. Vốn dĩ là dung mạo cực kỳ diễm lệ, nhưng lại vì khí chất xuất trần thanh lãnh, tiên tư yểu điệu của y mà trở thành đóa hoa cao lãnh chỉ có thể ngắm từ xa.

Trong ấn tượng của Ôn Lan, mỗi khi thấy Thẩm Từ Thu, y luôn trong sáng như ánh trăng không thể chạm tới, hắn ta chưa từng thấy y yếu ớt như thế này bao giờ.

Mỹ nhân bệnh tật, lại có một vẻ đẹp khác lạ.