Chương 1

Thẩm Từ Thu run rẩy bưng một chén thuốc lên.

Làn da trắng sứ phủ trên cổ tay mảnh khảnh của y, gầy đến kinh người. Tay y run quá lợi hại, mấy lần suýt làm đổ thuốc ra ngoài, cuối cùng khó khăn lắm mới đưa được đến bên miệng, gắng gượng nuốt xuống.

Bảy ngày trước, y vừa bị sư tôn lấy mất tiên cốt trời sinh, đem đi nối mạng cho tiểu sư đệ.

Thẩm Từ Thu nuốt xuống vị thuốc đắng chát, chậm rãi thở ra một hơi.

Cả người y đau nhức khôn nguôi, tu vi cũng vì vậy mà mất hết, nhưng lúc này trong viện của y không một bóng người, chẳng ai đến quan tâm y cả.

Tiểu sư đệ Mộ Tử Thần là một kỳ nhân.

Kể từ khi hắn bái nhập sư môn, sư đệ và vị hôn phu của Thẩm Từ Thu đều vây quanh hắn thì cũng thôi đi, ngay cả sư tôn vậy mà cũng như nhà cũ bén lửa, lại có chút ý tứ không rõ ràng với tiểu sư đệ.

Thẩm Từ Thu là đại sư huynh của Ngọc Tiên Tông, sư phụ là tông chủ Huyền Dương Tôn, y có một sư đệ ruột thịt, còn có một vị hôn phu do tông môn liên hôn mà thành.

Y và sư đệ Úc Khôi vốn có quan hệ hòa thuận, nhưng từ khi tiểu sư đệ đến, mọi thứ đã nhanh chóng thay đổi.

Thẩm Từ Thu chưa từng nói cho ai biết, thật ra tiểu sư đệ từng đến quyến rũ y, nhưng bị y lạnh lùng mời ra khỏi cửa.

Không lâu sau đó, trong một lần rèn luyện ở bí cảnh trở về tông môn, tiểu sư đệ khóc lóc tố cáo rằng y thấy chết không cứu, hại hắn rơi vào hiểm cảnh.

Không có bằng chứng xác thực, bề ngoài sư tôn không phạt y, nhưng rõ ràng đã thiên vị tiểu sư đệ, còn sư đệ Úc Khôi thì trực tiếp cãi nhau trời long đất lở với y.

Thậm chí sau đó, trong một lần nguy cấp, hắn còn cố tình hại y bị thương.

Úc Khôi còn chẳng thèm che giấu, lý lẽ hùng hồn: “Ngươi ám hại tiểu sư đệ, ta đây là ăn miếng trả miếng, huề nhau rồi!”

Bị sư đệ mình tin tưởng đâm sau lưng, Thẩm Từ Thu và Úc Khôi hoàn toàn cắt đứt quan hệ. Kể từ đó, hai người có thể không gặp thì sẽ không gặp, mà nếu gặp thì cũng đối đầu gay gắt, như nước với lửa.

Thẩm Từ Thu xưa nay chỉ chuyên tâm tu hành, tính tình thanh lãnh. Y không quan tâm có bao nhiêu người thích tiểu sư đệ, Úc Khôi không tin y thì coi như tình nghĩa sư huynh đệ bao năm qua ném cho chó ăn, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc tu hành, y vẫn có thể chịu đựng được.