Chương 8

Sau khi đặt Ninh Hi xuống, Cố Khuynh Sương liền bố trí kết giới xung quanh, tiếng gầm rú bên tai liền biến mất sạch sẽ. Trước mặt hai người lại xuất hiện thêm một đống lửa nữa, lúc này Ninh Hi mới yên tâm trở lại.

Khi quay đầu nhìn sang Cố Khuynh Sương lần nữa, chỉ thấy hắn đang nhắm mắt ngồi thiền bên cạnh, dù chưa mở mắt nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của Ninh Hi.

“Đêm nay trước tiên cứ nghỉ ngơi ở đây, ngày mai lại đi tìm linh thú.”

“Vậy thì... chúng ta vẫn còn đang ở trong thành Thái Xương sao?”

Ánh mắt Ninh Hi hơi né tránh, Cố Khuynh Sương bên cạnh tuy rằng vẫn nhắm mắt, nhưng vẫn khiến nàng cảm thấy hồi hộp.

“Nơi này là thành Thiên Tinh, cách thành Thái Xương mấy tòa thành trì.”

Thanh âm lạnh lùng vang lên bên tai, khiến thần kinh đang căng thẳng của Ninh Hi được thả lỏng xuống. Ngay sau đó, trên mặt nàng hiện lên vẻ nhẹ nhõm, nhưng khi nàng ngẩng đầu lên, lại phát hiện Cố Khuynh Sương đã mở mắt ra rồi.

“Không cần lo lắng sẽ bị người tìm thấy.”

Ánh mắt bình thản của Cố Khuynh Sương khiến Ninh Hi không dám nhìn thẳng, câu nói vừa rồi càng khiến trái tim nàng vừa buông lỏng lại căng thẳng trở lại. Hiện tại nữ chính mới vừa bắt đầu trỗi dậy, tuy thành chủ đã bắt đầu coi trọng nữ chính, nhưng Ninh Hi vẫn chưa hoàn toàn trở thành quân cờ bị bỏ rơi, nên trong khoảng thời gian này thành chủ nhất định sẽ phái người tìm kiếm nàng. Nàng thật vất vả mới chết giả thành công, tuyệt đối không thể để bị bắt trở về.

Nghĩ tới đây, Ninh Hi lại lặng lẽ liếc mắt nhìn Cố Khuynh Sương một cái, nhưng lúc này hắn đã nhắm mắt lại rồi, dường như vừa rồi chỉ thuận miệng nói ra, cũng chẳng mang hàm ý gì đặc biệt.

Trực giác mách bảo nàng rằng Cố Khuynh Sương không phải người xấu. Hơn nữa, trong tiểu thuyết hình như nàng chưa từng gặp qua cái tên Cố Khuynh Sương này, nghĩ vậy có lẽ hắn chỉ là một nhân vật quần chúng nào đó trong sách thôi, chỉ cần không liên quan tới nữ chính là được.

Hôm nay nàng đã trải qua quá nhiều chuyện, lúc này Ninh Hi chẳng những thân thể mệt mỏi, tinh thần cũng kiệt quệ, trong đan điền lại còn truyền đến từng cơn đau âm ỉ. Chẳng bao lâu sau, nàng đã mơ mơ màng màng ngủ thϊếp đi.

...

Ngày hôm sau, Ninh Hi bị từng đợt tiếng gầm rú làm tỉnh giấc. Nàng vừa mở mắt ra thì thấy Cố Khuynh Sương đang xách một con linh thú nhỏ giống như chó con trên tay. Con linh thú ấy ở trong tay hắn đang nhe răng múa vuốt, xung quanh cũng bị một đám linh thú với đủ mọi dáng vẻ vây kín.

Chỉ thấy con linh thú nhỏ trong tay Cố Khuynh Sương càng giãy giụa dữ dội, tiếng gầm rú của đám linh thú xung quanh càng trở nên mạnh mẽ, tựa như đang uy hϊếp hắn. Nhưng Cố Khuynh Sương lại chẳng hề nhíu mày lấy một cái, thậm chí còn dùng khóe mắt liếc về phía của Ninh Hi.

Nội đan hôm qua quả nhiên rất có hiệu quả, lúc này Ninh Hi đã có thể cử động được rồi. Nhìn thấy xung quanh là một đám linh thú đang nhìn chằm chằm đầy cảnh giác, nàng cẩn thận từng chút một bước đến bên cạnh Cố Khuynh Sương.

“Hay là đổi con linh thú khác đi? Càng ngày càng có nhiều linh thú kéo tới đây, sợ rằng chúng ta sẽ khó thoát thân.”

Trong rừng cây phía xa không ngừng có chim chóc bay lên lượn xuống, mặt đất cũng hơi rung chuyển, vừa nhìn đã biết có thêm rất nhiều linh thú đang kéo về hướng này. Uy áp từ đám linh thú xung quanh ngày càng mãnh liệt, Ninh Hi không khỏi bắt đầu thấy sợ.

“Con này là hiệu quả nhất.”

Lời vừa dứt, Cố Khuynh Sương liền ôm lấy Ninh Hi, nhún người một cái đã thoát khỏi vòng vây của đám linh thú. Nhưng bầy linh thú kia cũng chẳng chịu bỏ qua, vẫn cứ bám sát theo sau hai người.

Trong nháy mắt, cả ngọn núi rừng lập tức rung chuyển dữ dội. Có vài con linh thú thấy không thể đuổi kịp Cố Khuynh Sương, thậm chí còn bất chấp lao thẳng vào những thân cây lớn trong rừng.

Nơi này nhìn như một vùng núi rừng hoang vu rộng lớn, cây cối cao lớn lạ thường, lúc đổ xuống thực sự suýt chút nữa đã đè trúng Cố Khuynh Sương. Cảnh tượng kinh tâm động phách như vậy khiến Ninh Hi sợ đến mức tim muốn nhảy cả lên cổ họng.