Chỉ chớp mắt, nam tử đã cầm nội đan đi tới trước mặt nàng. Ninh Hi vô thức lắc đầu, nàng chưa từng nghe nói nội đan lại có thể ăn trực tiếp như vậy.
“Nếu ngươi không ăn thì nội đan của ngươi sẽ không thể nào khôi phục được.”
Câu nói này khiến Ninh Hi sững lại. Chẳng lẽ nguyên lý ăn gì bổ nấy cũng được áp dụng ở giới tu tiên sao?
Trong lòng tuy còn chút nghi hoặc, nhưng vừa rồi đã tận mắt chứng kiến thực lực mạnh mẽ của nam tử, hiện tại nàng lại vô cùng tin tưởng hắn. Sau khi nuốt nội đan vào, lập tức có một luồng linh lực chảy xuyên qua kinh mạch của nàng, dần dần hội tụ về đan điền.
Nhưng dùng nội đan của yêu quái để tu bổ nội đan của mình khó tránh khỏi sự bài xích. Chưa được bao lâu, Ninh Hi liền cảm thấy một cảm giác thiêu đốt phát ra từ nơi đan điền. Nàng vừa mới lộ ra vẻ mặt đau đớn, nam tử đã lập tức tiến đến phía sau nàng, thay nàng điều chỉnh và làm dịu những luồng linh khí đang hỗn loạn trong cơ thể.
Con dơi yêu vừa rồi có tu vi cao thâm, nội đan của nó cũng không dễ để luyện hóa. Dù có sự giúp đỡ của nam tử, Ninh Hi vẫn phải mất tới nửa canh giờ mới hoàn toàn luyện hóa được viên nội đan.
Sau khi hấp thụ xong nội đan, cả người Ninh Hi đã đầm đìa mồ hôi, kiệt sức nằm ngã xuống nền hang động. Nhưng cơn đau đớn trên người nàng đã giảm đi rất nhiều, nơi đan điền cũng bắt đầu lan tỏa một cảm giác ấm áp.
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng rằng nội đan của mình đã được khôi phục một phần.
Không ngờ phương pháp của nam tử lại thật sự hiệu quả, Ninh Hi không khỏi cảm kích nhìn về phía hắn. Chỉ thấy nam tử bên cạnh khẽ phất tay, ngay trước mặt hai người liền xuất hiện một đống lửa. Dưới ánh sáng xanh xung quanh chiếu rọi, ngọn lửa cũng bị nhuộm thành màu xanh lục, vô cớ lại tăng thêm vài phần quỷ dị.
Nhìn tư thế này, hẳn là hắn định nghỉ lại đây tối nay, nhưng Ninh Hi lại không dám tiếp tục ở lại nơi này nữa. Tuy rằng thành chủ hiện tại không quá để ý đến Vân Hi, nhưng dù sao Vân Hi cũng là đích nữ của ông ta. Cho dù nàng rơi xuống vực là do mưu hại Vân Sơ Nhi, nhưng với tính cách của thành chủ, chắc chắn ông ta sẽ phái người tới tìm kiếm một lượt.
Nghĩ tới những trải nghiệm bi thảm suốt mấy tháng qua của mình, Ninh Hi vô thức rùng mình một cái. Thấy nam tử chuẩn bị ngồi xuống, nàng lập tức lên tiếng ngăn lại.
“Đạo hữu khoan đã! Chỗ này xanh lè làm ta phát hoảng, ở lâu không chừng trên đầu cũng sẽ mọc chút xanh, chi bằng chúng ta mau chóng rời khỏi đây thì hơn?”
Những lời này hiển nhiên khiến nam tử có chút khó hiểu, hắn chăm chú nhìn Ninh Hi một lát, cuối cùng vẫn bế nàng lên, hướng ra ngoài sơn động.
“Cố Khuynh Sương.”
Ra khỏi sơn động, giọng nói của nam tử bỗng nhiên vang lên bên tai Ninh Hi. Nàng ngẩn người mất một lúc lâu mới phản ứng lại được rằng hắn đang nói cho nàng biết tên của mình. Có điều cái tên này nghe rất quen thuộc, dường như đã từng nghe qua ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không thể nhớ ra được.
Lúc này, Cố Khuynh Sương đột nhiên dừng bước, Ninh Hi vừa ngẩng đầu lên thì tầm mắt hai người đã trực tiếp chạm vào nhau. Đến lúc này nàng mới nhận ra rằng Cố Khuynh Sương còn chưa biết tên của mình.
“Ta tên là... Ninh Hi.”
Sau một hồi cân nhắc, Ninh Hi vẫn quyết định nói cho nam tử biết tên thật của mình. Dù sao Vân Hi vốn là đích nữ của thành chủ, tại thành Thái Xương này có thể nói là ai ai cũng biết. Hiện tại nàng đã giả chết, tự nhiên không thể để người khác biết thân phận thật sự của mình được.
May mà Cố Khuynh Sương cũng không truy hỏi, chỉ nhẹ nhàng đáp lại một tiếng rồi lập tức ngự kiếm đưa nàng nhanh chóng rời khỏi đáy vực.
Tốc độ ngự kiếm của Cố Khuynh Sương cực kỳ nhanh, Ninh Hi chỉ cảm thấy tiếng gió vùn vụt lướt qua bên tai, cảnh vật xung quanh cũng hóa thành những vệt tàn ảnh, chưa kịp ngắm nhìn đã vụt qua mất.
Một canh giờ sau, hai người đã đến một ngọn núi sâu. Vừa đặt chân xuống đất liền nghe thấy từng trận tiếng gầm rú, mặc dù nghe có vẻ hơi xa nhưng giữa rừng núi âm u vào lúc đêm đen gió lạnh này, âm thanh lại còn đi kèm hiệu ứng 3D sống động khiến Ninh Hi bất giác dựng hết cả tóc gáy.
“Chúng... chúng ta tại sao lại tới chỗ này?”
“Nơi đây linh thú rất nhiều, tiện cho ngươi hồi phục thương thế.”