Ninh Hi vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì nam tử lại đột ngột mở mắt. Đôi mắt hắn lại rất bình tĩnh, hai người chỉ đối diện nhau trong thoáng chốc đã khiến Ninh Hi bất giác căng thẳng trong lòng. Nhưng giây tiếp theo, nam tử kia lại đột nhiên phun ra một ngụm máu, ngay sau đó ngã về phía sau, bất động hoàn toàn.
“Đạo... đạo hữu? Ngươi không sao chứ?”
Lúc này, Ninh Hi đang trọng thương nên không thể cử động dù chỉ một chút. Trong lòng nàng bỗng dâng lên cảm giác áy náy, bèn cố gắng nghiêng đầu nhìn về phía nam tử đang nằm dưới thân mình, chỉ thấy nam tử kia lại nhắm nghiền hai mắt, tựa như đã ngất đi, mặc nàng gọi thế nào cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Bất đắc dĩ, Ninh Hi đành khó khăn đưa tay về phía mũi của nam tử, dùng hết chín trâu hai hổ mới xác định được rằng nam tử chỉ rơi vào trạng thái hôn mê.
Nguy cơ trước mắt tạm thời được giải trừ, dây thần kinh đang căng thẳng của Ninh Hi cuối cùng cũng được thả lỏng. Lúc này, toàn thân nàng đều truyền tới từng trận đau nhức dữ dội, cảm giác nóng bỏng từ đan điền không ngừng lan rộng ra tứ chi.
Để phân tán sự chú ý, giảm bớt đau đớn, Ninh Hi hơi nghiêng đầu nhìn về phía không trung, chỉ thấy một bên vách đá cao vυ"t xuyên qua tầng mây, khung cảnh xung quanh u ám lạ thường, chỉ có vài tia nắng yếu ớt xuyên qua tầng mây chiếu xuống đáy vực.
Thỉnh thoảng lại có vài con chim sẻ bay ngang qua không trung. Ninh Hi từ từ đếm từng con một, nhờ vậy mới dần dần quên đi những đau đớn trên cơ thể. Tuy nhiên, sau khi trải qua khoảnh khắc sinh tử cận kề, nàng thực sự là cả người mệt mỏi rã rời. Cuối cùng, nàng không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, liền nhắm mắt lại.
Không biết đã qua bao lâu, khi Ninh Hi tỉnh lại lần nữa, xung quanh đã trở nên tối tăm hơn, mà nam tử vốn bị nàng đè ở dưới thân khi nãy giờ phút này lại đang ngồi ngay ngắn một bên tu luyện.
Ngay lúc nàng tỉnh lại thì nam tử cũng mở mắt ra, ánh mắt vẫn không chút dao động. Ninh Hi còn chưa kịp nghĩ rõ nên nói gì, nam tử kia đột nhiên vươn tay nắm lấy cánh tay nàng. Ngay sau đó, một luồng linh khí từ cổ tay liên tục tràn vào trong cơ thể, cơn đau vốn đã tạm quên đi bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Đặc biệt khi luồng linh khí chạy tới đan điền, cơn đau như xé gan xé ruột khiến nàng không nhịn nổi mà bật ra tiếng rêи ɾỉ đau đớn. May mà chỉ sau chốc lát, nam tử liền buông tay ra.