Chương 3

Quỳ suốt một đêm, Ninh Hi cuối cùng mới nhận ra bản thân thật sự xuyên không rồi. Mang theo nguyên tắc “đánh không lại thì nhập hội” ra khỏi từ đường, nàng ngày ngày lấy lòng nữ chính, nhưng lần nào cũng vụng về thành ra phản tác dụng, bị hiểu lầm là đang muốn hãm hại nữ chính.Xuyên qua được mấy tháng ngắn ngủi, nữ chính vẫn bình an vô sự, vận khí còn bùng nổ, còn Ninh Hi thì bị ngược cho thê thảm đến mức không chỗ nào lành lặn. Thấy ngày nữ phụ lãnh cơm hộp ngày càng gần, nàng đành phải liều mạng làm liều, nghĩ kế giả chết để cách xa nữ chính.

May thay nàng cược đúng rồi, quả nhiên chỉ khi cách xa nữ chính mới giữ được cái mạng nhỏ.

Nhưng vui chưa quá ba giây, Ninh Hi bỗng nhiên cảm thấy đỉnh đầu truyền tới một trận lạnh buốt. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trong cây tùng kia không ngờ lại có một cái tổ chim cực lớn, bên cạnh tổ chim còn có một con kền kền. Con kền kền kia ánh mắt sắc bén, không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào Ninh Hi, như thể ngay giây tiếp theo sẽ mổ cho đầu nàng đầy lỗ.

Cảnh tượng này dọa Ninh Hi đến mức toàn thân cứng đờ, bàn tay đang bám lấy cành cây cũng bất giác siết chặt hơn. Giằng co một hồi lâu, cuối cùng Ninh Hi đang bị thương cũng phải chịu thua trước.

“Kền kền đại ca, ta không phải cố ý làm phiền ngươi, cầu xin ngươi...”

Con kền kền hình như không muốn để ý tới Ninh Hi, chẳng đợi nàng nói xong, chiếc mỏ chim sắc nhọn đã không chút lưu tình mổ xuống tay nàng.

Lúc này Ninh Hi đã bị thương nặng, chỉ có thể miễn cưỡng bám lấy cành cây, mà cú mổ của con kền kền vừa rồi khiến nàng đau đến vô thức buông lỏng tay. Tuy nhiên, con kền kền kia hiển nhiên không muốn dễ dàng bỏ qua cho nàng, khi nàng còn chưa kịp ổn định thân thể, tay còn lại đã truyền đến một cơn đau dữ dội.

Chiếc mỏ cứng rắn dị thường của con kền kền mổ thẳng vào mu bàn tay của Ninh Hi, trong nháy mắt khiến tay nàng máu thịt be bét. Chẳng được bao lâu, nàng đã không trụ nổi, buông tay rơi thẳng xuống đáy vực.

Khoảnh khắc ấy nàng xuyên qua tầng tầng mây mù, ngã mạnh xuống dưới đáy vực. Va chạm mạnh khiến bụi đất bay tung mù mịt. Sau khoảnh khắc thất thần ngắn ngủi, Ninh Hi mới nhận ra bản thân mình vẫn còn sống, bên dưới thân hình như còn có vật gì đang bảo vệ nàng.

Vừa ngẩng đầu lên, nàng liền phát hiện mình rơi ngay vào lòng một nam tử đang ngồi xếp bằng. Nam tử tướng mạo thanh lãnh, hai mắt nhắm nghiền, tư thế ngay ngắn nghiêm chỉnh, dường như không hề bị nàng làm ảnh hưởng chút nào.