Ninh Hi xuyên thành nữ phụ ác độc trong một quyển truyện đại nữ chủ. Cho dù nàng đã dè dặt cẩn thận giữ mạng nhỏ của mình, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận bị nữ chủ phản sát. Ninh Hi vốn …
Ninh Hi xuyên thành nữ phụ ác độc trong một quyển truyện đại nữ chủ. Cho dù nàng đã dè dặt cẩn thận giữ mạng nhỏ của mình, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận bị nữ chủ phản sát.
Ninh Hi vốn đã sớm mệt mỏi, cứ ngỡ cuối cùng cũng được vui vẻ nhận cơm hộp (ý chỉ chết đi), nào ngờ chẳng những không chết mà còn nhặt về được một đạo lữ. Đạo lữ dịu dàng, chu đáo, lại còn đẹp trai, cực kỳ hợp ý nàng. Từ đó Ninh Hi bắt đầu sống những ngày tháng vô liêm sỉ.
Chỉ là cái tên của đạo lữ này lại khiến nàng thấy hết sức quen tai.
Một ngày nọ, Ninh Hi đang đắm chìm trong ôn nhu hương rốt cuộc cũng nhớ ra, đạo lữ của nàng chính là nam chính gần như không có cảm giác tồn tại trong sách, là người được tác giả ghép đôi với nữ chính!
Để tránh bị nữ chính ngược thêm ba trăm chương nữa, Ninh Hi đành cắn răng chịu đau, vứt bỏ đạo lữ của mình mà bỏ chạy.
-
Ninh Hi chạy trốn đến một môn phái nhỏ chưa từng xuất hiện trong nguyên tác. Chưa được bao lâu, nàng đã bị thông báo rằng mình được sư tổ của môn phái nhìn trúng, quyết định sẽ tập trung bồi dưỡng. Đợi tới khi nàng gặp được sư tổ, mới phát hiện ra vị sư tổ trong truyền thuyết kia chính là đạo lữ từng bị nàng vứt bỏ.
Nhìn Cố Khuynh Sương mặt lạnh như băng trước mắt, Ninh Hi lặng lẽ kéo kéo tay áo hắn: “Sư tổ, ta sai rồi.”
Cố Khuynh Sương: “Chúng ta quen nhau sao?”
Ninh Hi: Xong đời rồi... Giận thật rồi...
Do trong lòng vô cùng chột dạ, Ninh Hi liên tiếp lấy lòng Cố Khuynh Sương mấy ngày liền. Một lần đang vội vàng chạy đi lấy lòng, nàng lại tận mắt chứng kiến Cố Khuynh Sương vốn luôn dịu dàng chu đáo, vậy mà chẳng chớp mắt đã chặt một đệ tử thành tám khúc, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.
Ngay cả hiện trường gây án còn chưa kịp thu dọn, Cố Khuynh Sương dùng ngón tay còn dính máu nâng cằm Ninh Hi lên, giọng nói vẫn điềm nhiên như ngọc: “Bây giờ đã nghĩ kỹ nên gọi ta thế nào chưa?”
“Phu... phu... phu quân.”
“Phu nhân thật ngoan.”
Ninh Hi: Hu hu hu, Sương Sương dịu dàng ấm áp, hiền lành đáng yêu của ta lớn như vậy chạy đâu mất rồi?
Hóng truyện mới, đợi ra nhiều chương đọc cho đã.