Chương 41

Như đối diện với vực sâu.

Thế nhưng Lạc Tuyết lại không cảm nhận được chút sát ý nào. Tựa như gϊếŧ chóc, vốn dĩ chỉ là bản năng của nàng ta.

Cùng lúc đó, nữ nhân kia với gương mặt không chút biểu cảm ung dung tiến tới, tay cầm đoản kiếm, không chút do dự mà đâm thẳng về hướng trái tim Lạc Tuyết.

Đừng gϊếŧ hắn! Hắn không muốn chết!

“Phụt...”

Dốc hết sức, Lạc Tuyết cũng chỉ có thể nâng được tay phải. Đoản kiếm từng tấc xuyên qua lòng bàn tay hắn, máu đậm màu nóng hổi văng ra giữa không trung.

Người nữ nhân kia mặt không đổi sắc rút đoản kiếm ra, máu đỏ rực bắn lên má nàng, đối lập hoàn toàn với đôi mắt lạnh lùng vô cảm.

Khoảnh khắc tiếp theo, một nỗi sợ sâu thẳm hơn bao giờ hết bao phủ lấy linh hồn Lạc Tuyết. Tựa như hắn bị ép nhét vào tầng đáy sâu nhất của một cái hũ đen tăm tối. Đồng tử tán loạn, đầu óc trống rỗng, cả thể xác và ý thức đều bị cướp đoạt.

Không thể nhắm mắt, càng không thể dời tầm nhìn, hắn như thể là con rối bị điều khiển. Vậy nên, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn đoản kiếm như trong cảnh quay chậm rãi tiến lại gần, bất lực mà chờ cái chết.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi dao sắp chạm đến ngực hắn, nàng lại bất ngờ dừng tay.

Giống như một đứa trẻ phát hiện con kiến thú vị đang bò, Tay phải nàng nâng lên, tò mò chạm vào vết máu vương trên mặt bản thân.

Trong khoảnh khắc thanh tỉnh ngắn ngủi, Lạc Tuyết thấy nàng khép mắt cúi người, tựa như cánh bướm dừng lại, nhẹ nhàng ngửi lấy lòng bàn tay vẫn đang rỉ máu của hắn.

“...A, Vân...”

Giọng nói khàn khàn, vụng về.

Cái gì?

Nàng mở mắt, Lạc Tuyết thấy lớp sương mù đυ.c ngầu nơi đáy mắt nàng từng mảng từng mảng bong ra, Nàng dịu dàng nhìn hắn, ánh mắt đầy yêu thương như sao trời lấp lánh giữa đêm đông.

Hắn từng thấy ánh mắt này.

Khi còn nhỏ, mẹ từng ôm hắn trong bụng mềm áp vào giữa mùa đông, Liếʍ hắn dịu dàng, nhìn hắn ăn hết con mồi với ánh mắt như thế.

“Ngươi...”

Hắn gần như quên cả nỗi nghẹt thở vừa rồi, ngón tay run rẩy khẽ vươn ra. Ngay lúc sắp chạm vào nàng thì một lực mạnh bất ngờ kéo hắn về sau, lôi vào một vòng tay đủ rộng để che chắn tất cả.

Áp lực tan biến, cánh tay Tu Quân chắn ngang luồng công kích vô hình. Lạc Tuyết choáng váng tỉnh lại, ngẩng đầu chỉ thấy cằm sạch sẽ và đôi môi mím chặt của Tu Quân.

Đôi mắt đỏ thắm của Tu Quân nhìn người nữ nhânhân kia, sắc mặt nặng nề.

Kỳ lạ thay nàng suýt chút nữa là lấy mạng Lạc Tuyết, vậy mà hắn lại không sinh nổi chút chán ghét nào như với Hạc Quy.

Nhưng cũng không có cảm xúc gì khác.

Sau khi chắc chắn bản thân chưa từng quen biết nàng, Tu Quân lại cúi đầu. Bàn tay mềm mại của Lạc Tuyết vẫn đang nhỏ máu tí tách,được hắn nhẹ nhàng đỡ lấy. Bàn tay phải lạnh như băng của Tu Quân phủ lên miệng vết thương tỏa ra một luồng linh lực màu thủy lam dâng lên từ lòng bàn tay, chậm rãi chảy xuôi.Chỉ trong chốc lát, nó đã bao phủ lấy vết thương ghê rợn kia, dịu dàng mà vững chắc.

Máu rốt cuộc cũng ngừng chảy, khô dần, ngay cả đau đớn cũng tan biến.

“...Cảm ơn.”

Lạc Tuyết rút tay lại, bối rối mà lui ra sau nửa bước, kéo giãn khoảng cách với Tu Quân.

Sao lại cứ để hắn cứu mãi thế này, quá phụ thuộc vào một người, là chuyện không tốt. Nhưng lại lỡ như Tu Quân không đến, có lẽ hắn thật sự sẽ chết sao?

Bàn tay Lạc Tuyết vừa cầm máu xong khẽ siết lại.

Bên cạnh, Kim Ngôn Ngôn tay không chút do dự nắm lấy lưỡi đoản kiếm, mang theo nụ cười dịu dàng như mật sáp sắp tan chảy. Máu theo kẽ tay trào ra, nhưng nàng như chẳng cảm nhận được đau đớn nào, chỉ dùng giọng ngọt như kẹo dịu dàng dỗ dành: “Ngoan nào A Vân, đặt đoản kiếm xuống đi, hắn chỉ là vô tình đi ngang qua thôi, nghe lời một chút nhé.”

Tiếng hoàng oanh ca hát êm tai, vang xuyên núi xuyên nước, là mê hoặc khó cưỡng.

Bầu trời sao một lần nữa bị nhuộm đυ.c, hóa thành vũng mực dày đặc. Bàn tay siết đoản kiếm vung xuống hung hăng, lại bị người khác mạnh mẽ ôm chặt, dùng lời nhẹ nhàng làm tan băng.

Cuối cùng đoản kiếm rơi "keng" xuống đất. Kim Ngôn Ngôn ôm chặt nữ nhân đã ngất xỉu, ánh mắt đầy trân trọng và tiếc nuối khó tả. Rồi nàng ôm người nữ tử mất ý thức trở lại căn phòng bên cạnh hoa viên, lúc quay lại, tay nàng đã cầm theo hai bình sứ trắng nhỏ.