Tựa như có một bàn tay khổng lồ không trung tóm chặt lấy thắt lưng Hạc Quy, hắn trở thành một con rối mong manh trong tay thần, bị mạnh mẽ "bóp chặt" rồi ném thẳng xuống đáy hồ.
Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước, một khắc trước hắn còn lơ lửng giữa không trung, khoảnh khắc sau, nước hồ nặng nề đã đổ ập vào toàn thân hắn. Toàn bộ thân thể và trí óc như bị nghiền nát, thậm chí không kịp giãy dụa.
Giống như côn trùng sa lưới, Hạc Quy sắp bị nước hồ nuốt chửng hoàn toàn.
Hắn chỉ là một hạt bụi nhỏ trong lòng nước, tùy ý bị dòng nước cuốn đi.
Lạc Tuyết lại nằm mộng.
Giấc mơ lần này có chút giống với giấc mơ trước vẫn là góc nhìn của Phong Doanh Tú.
Hắn mơ thấy Phong Doanh Tú và một thiếu niên xa lạ.
Dưới tán đào rơi rụng, cánh hoa bay phấp phới, Phong Doanh Tú và thiếu niên ấy ngồi gần nhau, ngón tay thoăn thoắt, rất nhanh đã đan xong một con châu chấu bằng cỏ.
“Giỏi quá! Ngươi làm kiểu gì vậy?!” Thiếu niên ngạc nhiên nhìn tay Phong Doanh Tú.
“Là bằng hữu ta dạy đó, ngươi thích không, thích thì ta dạy ngươi nhé!”
Phong Doanh Tú nhẹ nhàng đặt con châu chấu cỏ vào tay thiếu niên kia.
Thiếu niên ánh mắt sáng lên một chút, rồi nhanh chóng trả lại con châu chấu.
“Chỉ có con nít mới chơi mấy cái này thôi, ta từ bảy tuổi đã không chơi nữa rồi.”
Hắn vừa nói vừa đứng dậy, rút kiếm bên hông ra, xoay một vòng kiếm hoa đẹp mắt.
“Cha ta nói rồi, người có pháp thuật cao cường mới có thể bảo vệ Thúy Vũ Môn. Biết đan châu chấu thì có ích gì? Đan châu chấu có cưới được nương tử không? Nếu có thích thì nên thích người biết múa kiếm hoa. Không khoác lác đâu, trong cả Phong Đô này, kiếm hoa của ta là đẹp nhất đấy!”
Phong Doanh Tú nghe vậy liền nhướng mày, ghen tị rõ rành rành.
Hắn ném con châu chấu lên rồi bắt lại một cách điêu luyện, nói.
“Ta chưa thử nên không biết. Giờ ta đi hỏi thử sư muội ngươi, xem nàng có chịu gả cho người biết đan châu chấu không.”
Nói xong hắn thực sự quay người bước đi, mới đi được hai bước đã nghe thấy tiếng thiếu niên cuống cuồng gọi sau lưng.
“Phong Doanh Tú! Ta đùa thôi mà! Không có ý đó, nghe ta nói đã!”
“Phong Doanh Tú đừng đi mà, ta... Ai da nói chung ngươi đừng đi được không. Ta biết là đùa không hay rồi, xin lỗi mà.”
“Phong Doanh Tú.”
Cánh đào lả tả bay theo sau, một cánh, hai cánh, như một trận mưa hồng phấn.
Lúc này Phong Doanh Tú mới nở nụ cười đắc ý, cuối cùng chịu quay đầu lại.
Sau lưng không có gì cả chỉ còn một mảnh trắng xóa tĩnh lặng.
Không đúng... Là Lạc Tuyết thấy một màu trắng xóa.
Hắn đang ở trong một không gian trắng xóa mịt mờ.
Mơ thì vốn chẳng theo logic, nên Lạc Tuyết cũng nhanh chóng chấp nhận hiện thực. Hắn nghi hoặc nhìn quanh, rồi bắt đầu chạy về phía trước.
Lạc Tuyết chạy bằng bốn chân, không biết từ lúc nào đã biến lại thành hồ ly.
Hắn cứ chạy mãi không biết bao lâu, đến khi thấy mệt, mới rụng người xuống nằm ngủ trên đuôi mình.
Đuôi của hắn đột nhiên dài ra rất nhiều, lông mềm mại xếp đều đặn, biến thành một chiếc giường lông xù.
Nhờ vậy hắn có thể lăn qua lăn lại trên đuôi mình, mỗi lần lăn, đuôi lại dịch nhẹ một chút, khiến chiếc giường ấy trở nên vô tận.
Lạc Tuyết nhận ra, hắn không biết từ lúc nào đã hòa vào màu sắc của giấc mơ này.
Khi chơi chán, hắn lại vẫy vẫy đuôi, chạy tiếp về phía trước.
“Ah đích đến là đâu nhỉ?”
Lạc Tuyết bất chợt tự hỏi.
Ngay lập tức, trong nền trắng hiện lên một chấm đen nhỏ, hắn trông thấy một ngọn núi đá, trên đó có một cây cổ thụ bị nghiêng.
Khi hắn cố mở to mắt muốn nhìn rõ hơn, hắn chợt tỉnh lại.
Ánh châu sáng dịu, một chiếc giường xa lạ, một căn phòng xa lạ.
Thái dương Lạc Tuyết giật giật đau nhói, hắn vội nhắm mắt lại, gõ gõ ngón tay vào trán.
Tại sao lại mơ mình trở thành Phong Doanh Tú nữa? Sau đó lại biến thành hồ ly.
Phải tìm Doãn Trọng xem thử mới được, loại chuyện này ở tu chân giới thường không đơn giản, biết đâu bị Hạc Quy hạ chú từ lúc nào cũng không hay.
A, quên mất hắn đã rời khỏi Vân Tiêu Tông rồi.
Vẫn nên tìm Tu Quân đại nhân hỏi thử xem, chắc hẳn người từng trải như hắn sẽ biết chút gì đó.
Sau một hồi bình tâm, Lạc Tuyết vén chăn dậy, tò mò quan sát xung quanh.
Rèm lụa như gió, màn ngọc sáng ngời, xa hoa vô cùng.
Những viên ngọc xanh lam phát sáng trang trí khắp phòng, tranh cổ treo trước mặt không rõ là của ai, bên chiếc ghế gần rèm ngọc treo là chậu cây xanh nhỏ, tao nhã vô cùng.
Ngoài xa hơn, trên chiếc bàn tròn sau bức bình phong khắc gỗ thơm, Lạc Tuyết mơ hồ thấy có vài đĩa đồ ăn, khói trắng đang bốc lên lượn lờ.
Lạc Tuyết: !
Đồ ăn!
Bụng hắn lập tức réo lên “rột rột”, không chần chừ, Lạc Tuyết lập tức vén chăn lao xuống giường.
Thịt ba chỉ kho, thịt cừu hấp, sườn chua ngọt, nấm hầm gà, thịt bò muối, đùi gà kho, cá chép sốt, ngỗng béo nướng.
Lạc Tuyết xúc động đến muốn khóc, nước miếng suýt nữa trào từ… khóe mắt.
Hắn không do dự chộp lấy một cái đùi gà kho cắn một miếng thật to.
Đùi gà béo mà không ngấy, đậm đà mà không mặn, thịt mềm mà dai, gia vị thấm đều tận lớp da, mỗi lần nhai, vị ngon như nở rộ trong khoang miệng.
“Ngon quá ngon quá ngon quá!!!”
Lạc Tuyết chưa từng ăn cái đùi gà nào ngon đến thế!
Hắn đang định chộp lấy con ngỗng béo nướng thì một bàn tay nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên mu bàn tay hắn.
“Dùng đũa.”
Giọng nói nhàn nhạt, nhưng Lạc Tuyết nghe thấy trong đó có chút ý cười rất nhẹ.
Những ngón tay trắng nõn như ngọc, nhặt đũa lên đưa đến bên tay hắn.
Lạc Tuyết hơi ngượng, khoảng cách này hắn tự với tay được mà, có cần người khác đưa không.
Hơi do dự một chút, hắn vội vàng đưa tay ra lấy, nhưng tay người kia lại dịch ra xa một chút.
“Rửa tay trước đã.”
Một dòng nước mảnh bao lấy đôi tay Lạc Tuyết, ngưa ngứa, như có cá nhỏ gặm tay hắn.
Lạc Tuyết bật cười khúc khích, hắn sợ người ta cù lắm mà.
“Được rồi, ta biết rồi Tu Quân! Cho ta ăn trước đi mà!”
Dầu mỡ trên tay bị cuốn sạch, đũa cuối cùng cũng được đặt vào tay hắn nhưng lúc này, Lạc Tuyết lại không còn khí thế định càn quét sạch cả bàn ăn như trước nữa.