Từ xa xa, Lạc Tuyết trước tiên trông thấy một lá cờ xanh biếc, chính giữa thêu lông chim trắng muốt.
Một nhóm người đứng quanh lá cờ, chặn ngay trước cổng chính. Những người này mặc trang phục giống hệt thị vệ Thúy Vũ Môn mà hôm qua Lạc Tuyết từng gặp. Ngoài họ ra, trong phạm vi trăm mét quanh đó, không một bóng người.
Thúy Vũ Môn cuối cùng cũng đến tận cửa rồi, là do Ôn Thiền hậu thuẫn sao?
Không... chắc vẫn chưa đủ.
Lạc Tuyết lục trong túi, lấy ra một lá bùa màu vàng. Hắn xót của chà lên má mấy cái, rồi dán lên trán mình.
Người vừa còn đứng bên tường lập tức biến mất. Lạc Tuyết nhón chân, men theo tường, len lén tiến về phía chính môn.
Chưa đến gần, Lạc Tuyết đã nghe thấy một giọng quen thuộc.
“Trong nửa canh giờ không giao ra giải dược, già trẻ lớn bé, đệ tử tạp dịch của Thiên Hạ Tông đều hồn phi phách tán, lúc đó đừng trách ta. Ta đã cho tông chủ các ngươi cơ hội rồi, kẻ muốn gϊếŧ các ngươi là hắn.”
Giọng nói ấy lạnh lẽo như băng giá giữa mùa đông, không chút cảm xúc. Người nói mặc áo xám, tóc đen vấn hờ bằng trâm gỗ, dung nhan rực rỡ nhưng không chút biểu cảm tựa như ngọc diện Tu La.
Quanh nàng, ngoài đệ tử Thúy Vũ Môn, người của Thiên Hạ Tông đều đau đớn vật vã nằm dưới đất. Chỉ có Hạc Quy còn miễn cưỡng đứng vững, khóe môi cũng vương chút máu chắc vừa lau qua vết thương.
Quả nhiên.
Sư phụ của Ôn Thiền, đại trưởng lão Vân Tiêu Tông — Diêu Tống Hương, Ngân Cốt Đao Diêu Tống Hương.
Vân Tiêu Tông là danh môn chính phái, Diêu Tống Hương cũng không phải kẻ tàn bạo háo sát, những lời này chắc chỉ dùng để uy hϊếp.
Tuy nhiên, Diêu Tống Hương là người, nếu có thể dùng đao để giải quyết, tuyệt không dùng đầu óc. Nếu một thanh đao chưa đủ thì dùng thêm một thanh nữa.
Cái này... chắc chắn không phải ý của bà ta.
Ánh mắt Lạc Tuyết đảo qua đệ tử Thúy Vũ Môn phía sau bà.
Ở hàng cuối, hắn thấy Ôn Thiền quen thuộc. Mà bên cạnh Ôn Thiền, là một nam tử mặt trắng thư sinh đang nhìn Diêu Tống Hương phía trước với ánh mắt ngưỡng mộ say mê, khóe môi còn mang nụ cười kỳ quái, ánh mắt còn hơn cả thiếu nữ tương tư.
“Đại sư tỷ ngầu thật đó.” Lạc Tuyết đọc được khẩu hình của y.
Lạc Tuyết đỡ trán.
Tên Liễu Ngọc Lăng này... quả nhiên là do y nghĩ ra.
Toàn bộ Vân Tiêu Tông, chỉ có y là khiến Lạc Tuyết phải dùng đến nửa cái đầu để ứng phó.
Còn lại dùng ngón chân là đủ.
Lạc Tuyết nhặt một viên đá dưới đất, nhắm ngay đầu Ôn Thiền mà ném.
Ôn Thiền trúng ngay đầu, đảo mắt nhìn quanh, rồi liếc thấy hướng Lạc Tuyết chỉ.
Tấm bùa ẩn thân của Lạc Tuyết có thể giấu được đệ tử Thúy Vũ Môn, nhưng không qua mặt nổi Ôn Thiền. Hắn giơ ngón cái chỉ ra ngoài, ra hiệu Ôn Thiền đi theo.
Ôn Thiền là đứa trẻ tốt, chỉ cần giao thuốc giải cho hắn, chắc chắn không xảy ra sai sót.
Lần trước chia tay trong không vui, thiếu niên khẽ bĩu môi tỏ vẻ khó chịu, nhưng vẫn liếc nhìn Liễu Ngọc Lăng một cách cẩn trọng.
Tốt, Nhị sư thúc vẫn đang say mê sư phụ.
Ở phía xa, Hạc Quy đảo mắt nhìn qua những thủ hạ đã ngã xuống, trong cổ họng bật ra một tiếng cười.
Mọi sự chú ý đều bị thu hút, Ôn Thiền cúi gập người, len lén theo ra ngoài.
Trong Thiên Hạ Tông, trận pháp kết giới phía sau Hạc Quy vẫn đang giữ vững, bảo vệ toàn tông môn.
Hạc Quy cười đủ rồi, sắc mặt cũng dần trở nên bình tĩnh.
“Vân Tiêu Tông thật sự lợi hại... Đáng tiếc là, "Vong Sinh" vốn không có giải dược. Dù các ngươi có gϊếŧ ta, gϊếŧ sạch cả Thiên Hạ Tông, có đạp bằng Phong Đô hay Quỷ Trấn, cũng chẳng có thuốc giải.”
“Không ai cứu được Tả Vân Khê cả, đây là độc khó giải nhất.”
Bước chân đang đi ra ngoài của Lạc Tuyết khựng lại.
Vong mà không sinh, hồn rơi Bích Tuyền. Mười kiếp mười đời, không thể gặp lại.
Vậy thì thứ đang ở trong tay hắn là cái gì?
Ôn Thiền nhanh chóng đuổi kịp, túm lấy tay Lạc Tuyết, niệm một pháp chú ẩn thân.
“Ngẩn ra làm gì, bị sư phụ với sư thúc phát hiện là toi đời đấy.”
Lạc Tuyết hoàn hồn, vội vàng theo Ôn Thiền chuồn khỏi Thiên Hạ Tông.
Tới chỗ vắng vẻ, Ôn Thiền liếc trước ngó sau rồi hỏi.
“Cái tên tiểu bạch kiểm của ngươi đâu?”
Lạc Tuyết cúi đầu nhìn Tu Quân, hắn ta thấy không khí căng thẳng nên không biết từ lúc nào đã ngủ ngon lành trong lòng Lạc Tuyết.
“Tiểu bạch kiểm cái gì, nói cho đàng hoàng, hắn rất mạnh đó.”
“Được được, vị tiểu bạch kiểm vĩ đại và đáng kính trọng của ngươi đâu rồi?”
Lạc Tuyết: “...”
Hắn lười tranh cãi với y dù sao lúc này Tu Quân cũng chẳng nghe thấy.
Hắn vờ nghiêm túc nói: “Hắn đang làm một việc rất quan trọng, không thể phân thân.”
Ôn Thiền bĩu môi: “Việc gì mà phải tránh xa ngươi, nam nhân đúng là đồ tồi. Còn chân nhân Huyền Huy thì tốt hơn nhiều.”
Lạc Tuyết: ...
Đại ca à, hai ta đều không thiếu cái đồ này nọ bên dưới đâu, đừng có mắng bản thân rồi mắng cả ta chứ.
Còn Huyền Huy có thiếu hay không, cái đó Lạc Tuyết không biết.
Không muốn dây dưa tiếp, Lạc Tuyết đổi chủ đề.
“Sao các ngươi lại đến Phong Đô, chỉ vì một Thúy Vũ Môn mà phải đưa đến hai trưởng lão?”
Ôn Thiền cuối cùng cũng không trêu chọc nữa, lắc đầu: “Sư phụ không nói, ta cũng không biết, chắc là Thúy Vũ Môn có gì đặc biệt chăng.”
Lạc Tuyết cúi đầu suy nghĩ, tay tiện thể gãi cằm thỏ chơi.
Vân Tiêu Tông tuy suy yếu, nhưng vẫn là đại phái, không cần việc gì cũng tự mình ra mặt. Phần lớn là vì tiện đường nên tiện thể xử lý việc của Thúy Vũ Môn.
Chuyện này không giống như nhằm vào hắn, cũng không cần phải giấu Ôn Thiền.
Gần đây, chuyện lớn nhất ở Vân Tiêu Tông chính là Huyền Huy chân nhân trở lại... lẽ nào, có liên quan đến Huyền Huy?
Tay đang gãi thỏ của Lạc Tuyết khựng lại. Hắn cúi nhìn Tu Quân đang ngủ say, chậm rãi thu tay về, chuyển sang bế cẩn thận trong lòng.
Ôn Thiền nhìn Lạc Tuyết nửa ngày không nói gì, chỉ mãi chơi với thỏ, bực bội nói: “Ngươi chỉ hỏi mình ta à? Không nói thì ta đi đây.”
“Khoan đã, còn một chuyện!” Lạc Tuyết vội nói, “Diêu Tống Hương với Liễu Ngọc Lăng đến Thiên Hạ Tông làm gì? Hạc Quy không nói độc của Tả Vân Khê là vô phương cứu chữa sao? Liễu Ngọc Lăng không biết à?”
Nghe đến đây, Ôn Thiền thở dài thườn thượt, ngồi lên tảng đá bên cạnh, nói.
“Nhị sư bá đương nhiên biết... Ngươi nói cái độc ấy có ác không chứ. Không chỉ không có thuốc chữa, mà kiếp sau cũng yểu mạng, kéo dài đến mười đời mười kiếp. Dù đến đời thứ mười có cơ duyên nhớ lại tiền kiếp, muốn có tình cảm cũng không kịp nữa, hoa cải sớm lạnh hết rồi.”