Chương 19

“Chúng ta đang đi về phía lãnh địa của Thúy Vũ Môn.”

“...”

“Thiên Hạ Tông ở hướng kia.”

Tuy rằng Thúy Vũ Môn và Thiên Hạ Tông tranh đấu gay gắt như nước với lửa, nhưng lãnh địa của hai bên không có ranh giới rõ ràng, người dân vẫn qua lại bình thường.

Chỉ là rõ ràng, phía Thiên Hạ Tông náo nhiệt hơn hẳn.

Vừa mới bước vào đám đông, người của Thiên Hạ Tông đã tìm đến. Trời gần sáng, Lạc Tuyết cũng không còn hứng thú dạo chơi nữa, bèn quyết định quay về.

Vào trong tông môn rồi, không còn ai theo dõi hắn nữa. Ánh sáng ban mai vừa rạng, Tu Quân biến lại thành thỏ, được Lạc Tuyết ôm vào lòng.

Phải loay hoay mất một lúc lâu mới tìm được chỗ ở, vừa đẩy cửa ra, liền thấy có người đang nằm ngủ trên ghế đá dưới giàn nho.

Lạc Tuyết âm thầm kêu khổ trong lòng, đang định lặng lẽ đóng cửa lại thì đối phương đã nghe thấy tiếng động. Vai người nọ khẽ động, từ từ ngồi dậy.

“Ngươi về rồi.” Phong Doanh Tú sắc mặt có chút tái nhợt, trong mắt mang theo vẻ u ám như người vừa khỏi bệnh nặng.

Lạc Tuyết không kịp nghĩ cách giải thích vì sao mình quên đưa thuốc, vội vàng đặt thỏ xuống, hỏi.

“Ngươi sao vậy? Trông sắc mặt không tốt lắm.”

Phong Doanh Tú xoa mặt, cười.

“Hôm qua nghỉ không ngon, lỡ nằm đây ngủ quên, cả đêm bị gió lạnh thổi trúng.”

“Còn con thỏ của ngươi...” Hắn nói rồi định đưa tay trêu thỏ, nhưng vừa bị cào một phát liền ngoan ngoãn rụt tay về.

“Ngươi mang nó ra ngoài từ bao giờ... còn bằng hữu của ngươi đâu?”

“Bằng hữu của ta có việc, đã rời đi rồi. Con thỏ này là ta mới mua, con trước kia thừa lúc ta ngủ đã lẻn trốn mất.”

Ánh mắt Lạc Tuyết rơi lên người Tu Quân, thử dùng tay ấn nhẹ vào chân thỏ lông xù vậy mà lại không bị cào.

Không những thế, thỏ còn co chân lại, rồi đặt lên ngón tay hắn. Một đẩy một kéo, cứ như đang chơi đùa với hắn vậy.

“Xem ra nó khá thích ngươi đấy.” Phong Doanh Tú mỉm cười nói.

Hắn thấy Lạc Tuyết đang mải mê chơi với thỏ, đôi tay nhẹ nhàng siết lại, khẽ hỏi.

“Lạc Tuyết, cái… thuốc giải… ngươi đã đưa cho bọn họ chưa?”

Lúc nói câu này, Phong Doanh Tú ngồi thẳng người hơn. Hắn nhìn Lạc Tuyết đầy mong đợi, vai hơi run lên vì căng thẳng.

Lạc Tuyết không biết nên nói với Phong Doanh Tú thế nào.

Hắn ôm thỏ vào lòng, cúi đầu không dám nhìn hắn, một lúc lâu mới nhỏ giọng.

“Xin lỗi… ta… vốn định đưa rồi, nhưng sau đó… ta quên mất.”

Nói xong, Lạc Tuyết lén liếc Phong Doanh Tú một cái.

Vẻ mong chờ trên khuôn mặt Phong Doanh Tú dần tan biến, giống như ngọn đuốc đang cháy sáng trong màn đêm bỗng nhiên tắt lịm.

Hắn cúi đầu, hàng mi dài và cong rũ xuống, khiến Lạc Tuyết không thể nhìn rõ vẻ mặt của hắn.

“Không sao đâu, ta biết mà... bọn họ biết là ta đưa cho ngươi, nên không nhận đúng không?”

“Không phải!” Lạc Tuyết gần như lập tức phản bác, “Quỷ Trấn thú vị quá, ta mải chơi nên quên mất thôi. Ngươi chờ một chút, ta đi ngay...”

Phong Doanh Tú lại nhẹ nhàng thở dài, khoảnh khắc đó, Lạc Tuyết cảm nhận rõ ràng hắn đã từ bỏ điều gì đó.

Hắn nói.

“Cảm ơn ngươi, Lạc Tuyết... thôi, không cần nữa.”

Nói rồi hắn đứng dậy, gương mặt trắng bệch thoáng vẻ hoang mang.

“Nghe nói người của Vân Tiêu Tông đã đến, họ chắc chắn sẽ có cách cứu Tả Vân Khê.”

“Còn cái hộp... Lạc Tuyết, ta tặng cho ngươi vậy.”

Hắn khẽ mỉm cười với Lạc Tuyết, gương mặt bình thản đứng dậy rời khỏi sân viện.

“Phong Doanh Tú!” Lạc Tuyết gọi theo từ phía sau.

Hắn không thích vẻ mặt lúc này của Phong Doanh Tú, bèn hỏi.

“Ngươi thích Tả Vân Khê đúng không? Trước đây hai người là người yêu phải không? Ngươi nói ngươi yêu Hạc Quy là lừa ta đúng không? Tại sao?”

Phong Doanh Tú khựng lại, đứng quay lưng rất lâu, ngay khi Lạc Tuyết tưởng rằng hắn sẽ không trả lời thì hắn khẽ lắc đầu.

“Cạch” cửa gỗ đóng lại, Phong Doanh Tú không nói gì, rời đi.

Lạc Tuyết lấy chiếc hộp bạc trong ngực ra, đặt lên bàn.

Lắc đầu là ý gì? Không phải? Hay là... không biết?

Lạc Tuyết chống cằm nghĩ, đây đúng là lỗi của hắn, hắn chỉ lo trốn Ôn Thiền, nên quên mất Phong Doanh Tú.

Nếu lúc đi hắn đưa ra cái hộp, có Ôn Thiền ở đó, mấy người kia sao dám ném đi?

Chỉ cần đưa đến nơi, chỉ cần mở ra, bọn họ nhất định sẽ biết đây là thuốc giải cứu Tả Vân Khê.

Không còn độc của Phong Doanh Tú, hắn và Tả Vân Khê chẳng phải có thể quay lại bên nhau sao?

Hắn còn nhớ lần đầu gặp Phong Doanh Tú, hắn bị Hạc Quy bóp cổ ghì lên cây, còn cổ tay Phong Doanh Tú hằn những vết đỏ mới.

Loại người như Hạc Quy, Phong Doanh Tú sao có thể thật lòng thích được?

Lạc Tuyết nghĩ đến đây, cũng chẳng còn tâm trạng chơi với Tu Quân nữa. Thỏ vươn móng cào vài cái đều hụt, bực mình thúc mũi vào bụng hắn.

Lạc Tuyết mới chịu cúi đầu nhìn Tu Quân, yếu ớt chơi đùa với móng thỏ.

“Đại lão Tu Quân, ngươi cũng ủng hộ ta mang hộp thuốc quay lại đúng không? Đây là việc ta nên làm để bù đắp cho Phong Doanh Tú.”

Thỏ cuối cùng cũng bắt được ngón tay, lập tức ôm lấy, gặm gặm loạn xạ bằng răng thỏ.

Lạc Tuyết lúc này mới vui vẻ xoa tai thỏ.

“Quả nhiên anh hùng thấy việc nghĩa là cùng lòng, chúng ta lập tức đi thôi.”

Hắn lại nhét hộp bạc vào ngực, ôm thỏ rời khỏi cửa.

Cửa chính chắc chắn không thể ra được, lần trước hắn lén chuồn, lần này bọn họ chắc chắn sẽ canh gác kỹ hơn.

May mắn là viện này nằm sát núi, chỉ cần trèo lêи đỉиɦ núi, xuống bên kia là đến rừng tùng nơi hắn từng trèo tường vào.

Thế nhưng vừa lên tới đỉnh núi, đã thấy một người không ngờ đang ngồi trong lầu gác.

“Đạo hữu Lạc Tuyết, đã đến rồi thì sao không ngồi lại uống tách trà?” Hạc Quy mỉm cười, rót đầy chén trà trước mặt.

Hắn đang pha trà trong lầu gác, trên bàn đá là cả bộ ấm chén chỉnh tề. Ấm trà sẫm màu bị hơi nước sôi đẩy bung nắp, kêu loảng xoảng, Hạc Quy chẳng buồn để tâm, lại còn thêm một thanh củi nhỏ vào lò.