Chương 15

Chiếc xe rốt cục từ từ lăn bánh qua, nam nhân tóc bạc khẽ nghiêng đầu.

Một ông lão da nhăn mặt nám hối thúc: "Nhanh lên một chút!" Thiếu niên bên cạnh vội vàng bước theo, cất tiếng gọi "gia gia" ngọt ngào.

Hai người ban nãy bị theo dõi đã biến mất không dấu vết.

Cách một con phố nhỏ, Lạc Tuyết kéo Tu Quân núp vào góc khuất, liên tục quay đầu nhìn lại phía sau.

Xác định không có ai đuổi theo, hắn mới thở phào một hơi.

“Thoát rồi, chúng ta tự do rồi!”

Lạc Tuyết hào hứng muốn vỗ tay ăn mừng, nhưng vì đang nắm tay người khác, đành dùng ánh mắt ra hiệu cho Tu Quân.

Tu Quân: ...

Đón lấy ánh mắt đầy mong đợi của hồ ly, Tu Quân chậm rãi giơ tay phải lên.

“Bốp” một tiếng, hồ ly đỏ vui vẻ vỗ nhẹ vào lòng bàn tay y.

Thật sự rất có cảm giác nghi thức!

Ánh mắt hồ ly lập tức trở nên sáng lấp lánh.

Hắn kéo y đi tiếp, nhưng vừa bước ra, không hiểu vì sao lại đột ngột rút chân lại.

Không chỉ thế, còn kéo Tu Quân trốn vào một ngõ hẻm gần đó.

Tu Quân nghi hoặc hỏi.

“Chuyện gì vậy?”

Vừa nói xong, y định tiến lên xem xét, thì Lạc Tuyết vội vàng túm cổ áo y kéo lại. Hắn hành động gấp gáp, vô tình làm trán va mạnh vào cằm Tu Quân.

Lạc Tuyết đau đến ôm trán, vội vàng đưa tay che miệng cằm đối phương.

“Ngài không sao chứ? Xin lỗi, ta không cố ý đâu.”

Lời xin lỗi được thốt ra gọn lẹ, những ngón tay mềm mại vuốt qua bờ môi kia, khiến khoé miệng Tu Quân dâng lên một cảm giác tê dại mơ hồ.

Ngay cả đôi tay vẫn nắm chặt cũng trở nên bất an.

Tu Quân trầm mặc một chút, rồi bất ngờ nâng tay, nhẹ nhàng gạt tay Lạc Tuyết xuống.

“Không có việc gì.” Y nói, “Ngươi đừng chạm vào nữa, ngứa.”

Lạc Tuyết có chút ngượng ngùng. Vừa đυ.ng trúng cằm Tu Quân, vừa bị Tu Quân gạt tay ra – hai điều này đều khiến hắn xấu hổ.

Dù mặt dày là đặc điểm của hồ ly, nhưng không có nghĩa là hắn hoàn toàn không cần mặt mũi.

Đôi tai cáo ửng hồng, hắn lắp bắp.

“Ta... được rồi, ngươi chờ ta một chút.”

Phía xa cách đó không xa, tên tiểu nhị hôm trước từng đòi nợ ở quán cơm lại đang phát quà vặt để thu hút khách hàng.

Lạc Tuyết liếc xung quanh, rồi đột nhiên túm một đứa bé đi ngang qua vào trong hẻm.

Chưa kịp khóc, một bàn tay trắng trẻo đã đặt trước mặt cậu bé, lòng bàn tay là viên kẹo gói giấy màu sặc sỡ.

“Muốn ăn không?” Lạc Tuyết cười tươi rói, dịu dàng hỏi.

Cậu bé gật đầu lia lịa: “Dạ! Muốn ăn!”

“Muốn ăn thì giúp ca ca làm một việc nhé.”

Một đồng kim châu cùng viên kẹo được đặt vào lòng bàn tay nhỏ nhắn, chính là thứ Lạc Tuyết nhặt được trên đường lúc trước.

Hắn ghé sát tai cậu bé, thì thầm.

“Ra ngoài, ngươi sẽ thấy một thúc thúc đang phát đồ ăn vặt. Hãy đưa vật này cho thúc ấy, rồi mới được mở kẹo ra ăn. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, cả đời này sẽ không bao giờ được ăn kẹo nữa đâu nhé.”

Tu Quân ánh mắt kỳ lạ liếc nhìn hồ ly đang cúi người, đứa trẻ sợ hãi rút tay lại, cuối cùng vẫn kiên định nắm chặt cả hai món đồ.

“Con biết rồi!”

Hình bóng nhỏ nhắn nhanh chóng hòa vào dòng người, Lạc Tuyết cười gượng với Tu Quân.

“Ta... ta còn nợ chút tiền thôi. Nên...”

Tiếng khóc lớn vang lên từ con phố chen chúc phía xa, vang vọng như âm thanh từ địa phủ.

“Ối mẹ ơi —— trong gói kẹo chẳng có kẹo nào hết!!”

Lạc Tuyết: “...”

“Tiền bối, chúng ta mau đi gửi thuốc giải đi thôi!”

Nói xong, hắn không đợi Tu Quân đáp lời, liền lôi y men theo con hẻm xuyên suốt.

Tu Quân bị kéo đi vài bước loạng choạng, ngõ hẻm hẹp, y chỉ có thể thấy cái lưng hồ ly đang dẫn đường và mái tóc đen óng ả bay phất phới phía trước.

...

Dọc theo con sông chảy xuyên suốt thành trì, Phong Đô được chia thành hai phe rõ rệt. Một nửa phía nam thuộc về Thiên Hạp Tông, nửa phía bắc lại là nơi đóng đô của Thúy Vũ Môn.

Thiên Hạp Tông nằm tận cùng con phố dài tại cửa nam, Thúy Vũ Môn lại toạ lạc giữa hồ nước mênh mông tại trung tâm con sông rộng lớn.

Tả Tư Thư từng nói, cứ đi thẳng hết con hẻm bất kỳ, cuối đường sẽ thấy hồ nước.

Lạc Tuyết cũng không nhớ mình đã chạy bao lâu, vượt qua bao nhiêu con phố, cuối cùng mới tới đích.

Khi bước ra khỏi hẻm, trước mắt hiện lên một cây đại thụ cao đến mười trượng, gốc cây mọc dưới nước, cành lá vươn lên bờ, giống như một thiếu nữ ngồi bên bờ.

Vượt qua tán cây, là một hồ nước trải dài bất tận. Xa xa, cảnh hồ chìm trong màn đêm mờ ảo, gần lại thì bị ánh đèn soi sáng, nửa làn nước tối nửa làn nước đỏ rực.

Du khách đi lại tấp nập, Lạc Tuyết thấy không ít thiếu niên thiếu nữ đứng dưới tán cây, tay cầm đá nhỏ ném lên cành cây.

Chưa kịp bắt ai hỏi chuyện, Tu Quân đã nhẹ giọng nói.

“Ở đây thì ra còn có cây Hợp Tang.”

Lạc Tuyết dựng tai lên.

“Hợp Tang là gì? Họ đang làm gì vậy?”

“Tương truyền xưa kia có một thiếu nữ, người yêu nàng rơi xuống nước chết đuối, nàng ngày đêm canh giữ bên hồ, mong linh hồn người ấy quay về đoàn tụ. Ngày tháng trôi qua, lòng thành cảm động trời đất, hóa thành cây Hợp Tang, phù hộ thiên hạ hữu tình nhân duyên bền chặt.”

Tu Quân ngẩng đầu nhìn tán cây cao vυ"t.

Hầu hết các hòn đá ném lên đều rơi trượt, vẽ một đường cong, ùng ục rơi xuống hồ.

Y tiếp tục.

“Họ đang cố ném rơi hạt giống Hợp Tang. Tương truyền rằng, nếu đem hạt ấy tặng người thương, ắt sẽ nhận được hồi đáp tương tự...”

Lạc Tuyết “ừ” một tiếng, đột nhiên mất hết hứng thú.

Một hạt Hợp Tang cũng không bằng hắn đâu! Chúng hồ ly vốn giỏi thuật ảo ảnh, chỉ cần thêm chút tác động tâm lý, dù người trong tim đối phương là ai, bây giờ cũng phải đổi thành hắn.

Đang nghĩ lung tung, một vật cứng nhỏ bất ngờ rơi trúng đỉnh đầu hắn.

Lạc Tuyết “ái da” một tiếng, tay nhanh như chớp chụp lấy vật ấy.

“Quá đáng thật! Ném đá lung tung là sẽ bị báo ứng đấy, cả đời cũng không tìm được nương tử!”