Chương 9

“Thật ra cái chuyện đi mừng tân gia thì cũng chưa gấp. Quan trọng là...” Từ Cẩn Chi nhìn thẳng vào Tô Duẫn Bạch, trong mắt mang theo vẻ dè dặt, “...nếu thật sự... thì cậu tính thế nào?”

Tô Duẫn Bạch ngẩn người.

Đây cũng là vấn đề mà hai ngày nay cô vẫn luôn nghĩ mãi.

Hôm ấy lời dì Lưu nói, cuối cùng vẫn để lại vết gợn trong lòng cô. Từ lúc ở thành phố C về, cô đã hẹn kiểm tra riêng.

Giờ phút này, cô và Từ Cẩn Chi đang ngồi trong một phòng khách VIP kín đáo, chờ kết quả xét nghiệm.

Bề ngoài Tô Duẫn Bạch vẫn bình thản, nhưng trong lòng lại rối bời. Ngay chính cô cũng không biết mình hy vọng có thai, hay hy vọng chỉ là một phen lo hão.

Từ Cẩn Chi thì cũng thấp thỏm không yên.

Nhiều chuyện nghĩ sâu thêm một chút, lại thấy tim đập thình thịch, chẳng hạn như việc trợ giảng chọn bệnh viện tư nhân không dính dáng gì đến tập đoàn Họa thị để đi kiểm tra, hoặc việc cô nhất quyết muốn Cẩn Chi đi cùng.

Có vẻ trợ giảng không muốn để người khác biết chuyện này.

Nhưng, tại sao chứ?

Cô ấy chẳng phải rất thích Hoắc Khải Niên sao? Nếu thật sự có con, lẽ ra phải là chuyện vui với cô ấy mới đúng. Vậy mà phản ứng bây giờ... hoàn toàn không giống niềm vui chút nào.

Đúng lúc ấy, cửa phòng tiếp khách mở ra.

Tô Duẫn Bạch và Từ Cẩn Chi đồng loạt đứng bật dậy, ánh mắt dán chặt vào người mới đến.

Một phụ nữ trung niên mặc blouse trắng, đeo kính, trên tay cầm một xấp giấy bước vào. Khuôn mặt bà dịu dàng, không có chút vòng vo nào, nhìn thẳng về phía Tô Duẫn Bạch: “Kết quả kiểm tra cho thấy, cô Tô không có thai.”

Đôi bàn tay siết chặt của Tô Duẫn Bạch dần buông lỏng, thần sắc trên mặt cũng từ từ giãn ra, nhưng trong đó lại ẩn chứa vài phần hụt hẫng khó nhận ra.

Từ Cẩn Chi vẫn luôn chú ý đến từng biểu cảm của cô, nhìn vậy lại càng thêm hoang mang.

Đây rốt cuộc là thất vọng, hay là nhẹ nhõm đây?

Nữ bác sĩ tiếp lời: “Chu kỳ kinh nguyệt của cô Tô không được đều, cần đặc biệt chú ý. Cho dù không phải vì chuyện sinh con thì cũng nên nghĩ đến sức khỏe của bản thân. Tôi kê cho cô một liệu trình thuốc. Cố gắng giữ tâm trạng thoải mái, đừng thức khuya nhiều...”

Nửa tiếng sau, Tô Duẫn Bạch cất kỹ báo cáo và thuốc, cùng Từ Cẩn Chi đi xuống bãi đỗ xe của bệnh viện.

Bãi xe ở tầng hầm B2. Vừa đi đến lối cầu thang, điện thoại cô reo lên.

Là một cuộc gọi quốc tế — đến từ thầy hướng dẫn tiến sĩ của cô.

Tô Duẫn Bạch có phần ngạc nhiên.

Thầy cô nổi tiếng là người rất coi trọng không gian riêng tư, bình thường đều dùng email liên lạc, hiếm khi nào gọi điện trực tiếp.

Lần này sao lại phá lệ vậy?

...

Thành phố A khi đêm xuống sáng rực muôn màu, ánh đèn đủ sắc chiếu rọi nửa bầu trời. Dòng xe cộ tấp nập, len lỏi qua từng tòa cao ốc như những dải lụa ánh sáng quấn quanh thành phố.

Hoắc Khải Niên ngồi trong xe, tùy ý kéo lỏng cà vạt, ngửa đầu tựa vào ghế sau, bàn tay xoa mi tâm.

Ánh đèn dọc hai bên đại lộ tầng tầng lớp lớp hắt vào qua cửa kính, in trên gương mặt anh những mảng bóng sáng chập chờn. Đôi mắt khẽ khép, yên lặng nằm đó, khóe môi mất đi nét cười thường thấy, thần sắc thoáng mang vẻ lạnh lẽo.

Trợ lý Trương lén nhìn sắc mặt Hoắc Khải Niên qua gương chiếu hậu, thấy tâm trạng ông chủ không mấy tốt, trong lòng càng thêm lo ngay ngáy.