Chương 8

Tô Vân Bạch khẽ gật đầu, chẳng nói tin cũng chẳng nói không tin.

Rõ ràng ai cũng biết mình chẳng xa lạ gì với đối phương, vậy mà cô vẫn lễ phép theo dòng tự giới thiệu: “Chào Khúc tiểu thư, tôi là Tô Duẫn Bạch.”

Ngừng một chút, cô lại hỏi: “Xin mạo muội hỏi, chuyện sau này tôi nên bàn với cô, hay là với cô ấy?”

Chu Duyệt Nhiên lập tức bùng nổ: “Cô đang mỉa mai ai đấy? Thanh Âm đâu có làm đại diện cho người khác! Tất nhiên là bàn với tôi rồi! Cô điếc à? Tôi nói rõ ràng rồi còn gì, Thanh Âm chỉ đến xem hộ tôi thôi.”

Tô Duẫn Bạch nhàn nhạt liếc cô ta một cái, chẳng thèm tranh cãi. Cô xoay người, lấy từ trong túi ra một tấm thẻ cùng một tập tài liệu, đẩy qua: “Đây là giấy tờ tôi nhờ cơ quan chuyên môn định giá căn nhà của bà ngoại. Giá thị trường khoảng chín mươi vạn. Theo như đã hẹn, tôi sẽ chiết nửa căn nhà ra cho cô. Trong thẻ này có năm mươi vạn...”

Nói xong, cô nhìn thẳng vào Chu Duyệt Nhiên, chờ phản ứng.

Thật ra, trước khi mất, bà ngoại đã từng chia miệng về phần gia sản, nhưng lại không để lại di chúc chính thức. Vì vậy, lần này Tô Duẫn Bạch muốn làm rõ quyền sở hữu căn nhà thì thủ tục cũng hơi bị động.

Mẹ cô còn sống, theo pháp luật thì Tô Duẫn Bạch không có tư cách thừa kế trực tiếp. Nếu muốn thực hiện mong muốn của bà ngoại, bắt buộc phải để mẹ cô – người thừa kế hàng đầu – nhận nhà trước, rồi sang tên lại cho Tô Duẫn Bạch.

Về thủ tục không khó, nhưng đã rơi vào tay đại tiểu thư Chu Duyệt Nhiên thì chịu phối hợp hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của cô ta.

Tô Duẫn Bạch đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị làm khó, ai ngờ hôm nay Chu Duyệt Nhiên lại thoải mái đến bất thường.

Cô ta lôi ra một xấp giấy từ trong túi, giọng điệu không giống thường ngày: “Tôi cũng chẳng lòng vòng với cô. Cô cần giấy tờ gì tôi đều chuẩn bị rồi, ký cả tên rồi...”

Vừa nói, vừa thản nhiên liếc Tô Duẫn Bạch, chậm rãi tiếp: “Dù sao chúng ta cũng là chị em, cốt nhục liền nhau. Tôi cũng không làm khó cô đâu. Tuần sau, lúc Thanh Âm làm tiệc tân gia, cô đến tận nơi chúc mừng, tôi liền giúp cô lo xong chuyện này.

“Thế cũng không quá đáng chứ?”

...

“Cậu nói cậu đồng ý rồi á?” – Từ Cẩn Chi trố mắt, không thể tin nổi: "Không phải, cậu nghĩ gì thế hả? Chu Duyệt Nhiên cái đồ khốn ấy chắc chắn có âm mưu á!"

Tô Duẫn Bạch khẽ cười: “Chẳng lẽ ngày nào cũng phải phòng trộm sao? Kệ đi.”

Hơn nữa, cô cũng muốn biết Chu Duyệt Nhiên rốt cuộc định giở trò gì.

Thật ra, Tô Duẫn Bạch vốn không phải kiểu người ưa mạo hiểm, nhưng chẳng hiểu sao dạo gần đây tính kiên nhẫn của cô càng ngày càng ít.

Từ Cẩn Chi cau mày: “Chu Duyệt Nhiên lấy danh Khúc Thanh Âm để tạo thế. Thế Khúc Thanh Âm không có phản ứng gì à?”

Tô Vân Bạch đáp: “Nhìn dáng vẻ thì hình như cô ấy không biết trước, lúc đó còn có vẻ ngạc nhiên...”

Chỉ là, ngạc nhiên ấy rốt cuộc thật hay giả thì không chắc.

Từ Cẩn Chi nhìn Tô Duẫn Bạch, do dự mãi, lộ rõ vẻ khó xử.

Đợi mãi không thấy cô mở miệng, Tô Duẫn Bạch quay đầu lại, thấy bạn mình mặt mày y như sắp chịu tội lớn, ngược lại còn bật cười: “Sao thế? Có gì mà không dám nói hả?”