Chương 7

Ánh mắt Tô Duẫn Bạch lướt qua Chu Duyệt Nhiên, chẳng thèm để tâm đến nụ cười rạng rỡ có phần hả hê như đang xem kịch hay của đối phương, mà trực tiếp dừng lại trên Khúc Thanh Âm.

Khúc Thanh Âm ở cách vài chiếc bàn, nhẹ nhàng gật đầu, khẽ mỉm cười.

Nụ cười ấy, Tô Duẫn Bạch quá quen thuộc rồi — chính là nụ cười đặc trưng của “người trong giới”.

Khó nói có phải có một “mẫu số chung” nào không, nhưng kiểu cười đó luôn mang cùng một phong vị: lịch sự lễ phép, song lại giữ khoảng cách. Đằng sau vẻ khách khí và điềm tĩnh ấy, luôn phảng phất một sự quan sát, dò xét rất khéo léo.

Bình thản, ung dung, có chút khí thế “người ở trên nhìn xuống dưới”.

Tô Duẫn Bạch vốn dĩ không ưa kiểu cười này, lúc nào cũng thấy vừa giả vờ thâm trầm, vừa tự cao tự đại. Nhưng công bằng mà nói, nụ cười của Khúc Thanh Âm lại không khiến cô phản cảm đến thế.

Có lẽ bởi gương mặt Khúc Thanh Âm mang cái vẻ “quốc thái dân an”, khiến cho cả phần kiêu ngạo ẩn giấu bên trong cũng trở nên... có thể tha thứ.

Khi Tô Duẫn Bạch quan sát Khúc Thanh Âm, thì Khúc Thanh Âm cũng đang đánh giá cô.

Trong giới “phu nhân” ở thành phố A, về Tô Duẫn Bạch – con dâu nhà họ Hoắc, có đủ loại lời đồn. Khúc Thanh Âm trở về nước đã hơn nửa năm, cũng nghe đủ kiểu truyền tai về cô suốt chừng ấy thời gian.

Nếu chỉ dựa vào lời đồn, người ngoài thường dùng một từ duy nhất để hình dung Tô Duẫn Bạch: "Nhạt nhòa."

Nhưng giờ được gặp trực tiếp, Khúc Thanh Âm mới hiểu, thì ra “nhạt nhòa” lại là như thế này.

Không phải Tô Duẫn Bạch không xinh đẹp. Trái lại, cô sở hữu gương mặt rất cổ điển, hài hòa, từng đường nét đều tinh xảo, ghép lại với nhau lại vừa vặn đến khó tin. Đó là kiểu đẹp dịu dàng như gió xuân mưa bụi, không gai góc, không công kích, khiến người ta nhìn vào liền thấy thoải mái.

Cô dĩ nhiên là đẹp. Nhưng khi nhìn cô, người ta lại chẳng nỡ dùng từ “đẹp” để hình dung, bởi chữ ấy nghe quá hiện đại, quá rực rỡ — còn Tô Duẫn Bạch thì cho người ta cảm giác hoàn toàn khác.

Cô không lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng khí chất lại mang theo một nét tĩnh lặng, thanh khiết, tựa như làn sương mỏng phủ sau cơn mưa trên đỉnh núi: hư ảo, mát lành, phảng phất mà khó nắm bắt.

Chính vì khó nắm bắt, nên trong ấn tượng, cô trở thành một dáng hình mơ hồ, mờ nhạt mà vương vấn.

Thì ra “nhạt nhòa” chính là thế này.

Trong lòng Khúc Thanh Âm bất giác khẽ rung lên.

Khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng rút ngắn.

Chu Duyệt Nhiên khoác tay Khúc Thanh Âm, hùng hổ ngồi xuống đối diện Tô Duẫn Bạch.

Cô ta ném phịch túi xách sang bên cạnh, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tô Duẫn Bạch, ánh mắt đầy khıêυ khí©h: “Có mỗi cái nhà cũ nát mà lắm chuyện thế. May mà có Thanh Âm giúp tôi, chị ấy học luật chính quy, đúng lúc có thể giúp tôi soi lại cái hợp đồng này.”

Nói tới đây, Chu Duyệt Nhiên cố tình nhấn mạnh chữ “hợp đồng”, rồi lật trắng mắt đầy khinh miệt: “Đến lúc đó đừng có nói là tôi tham mấy cái thứ vớ vẩn của cô...”

Tô Duẫn Bạch còn chưa mở miệng, Khúc Thanh Âm đã cau mày, ngắt lời với giọng không tán thành: “Duyệt Nhiên!”

Chu Duyệt Nhiên bĩu môi, hừ lạnh một tiếng, cuối cùng không nói thêm nữa.

Khúc Thanh Âm quay sang Tô Duẫn Bạch, nở nụ cười áy náy: “Xin chào, tôi là Khúc Thanh Âm. Duyệt Nhiên vốn chưa từng xử lý việc này, nên kéo tôi đi cùng. Cô ấy nghĩ rằng nếu tôi đã nhúng tay, thì nên theo sát từ đầu đến cuối cho chắc.”