Chương 5

Tô Duẫn Bạch lặng lẽ nhìn người đàn ông trong ảnh.

Người đó là Hoắc Khải Niên — chồng của cô.

Còn người đang cùng anh “thâm tình đối diện”... Tô Duẫn Bạch dĩ nhiên biết, thậm chí có thể nói đã “nghe danh như sấm bên tai” — chính là mối tình đầu của Hoắc Khải Niên, Khúc Thanh Âm.

Người cũ, rốt cuộc vẫn là người cũ. Chỉ một ánh mắt cúi đầu, một lần đưa tình, đã chất chứa cả một câu chuyện.

Chuyện này... che giấu sao được.

Tô Duẫn Bạch gần như thản nhiên bấm tắt tin nhắn kia, kèm theo cả bức ảnh cũng bị xóa sạch.

Cô thở hắt ra một hơi thật nặng, như muốn trút bỏ hết những cảm xúc hỗn loạn đang cuộn trào trong lòng. Sau đó, cô mở ứng dụng ghi chú, tiếp tục viết thêm vào dòng ghi chép mới nhất...

"0416 +1=15."

Ánh mắt Tô Duẫn Bạch dừng trên con số mới ấy.

Nhanh vậy sao?

Đã đến 15 rồi à.

Trong lòng cô thoáng dâng lên nỗi phức tạp khó nói thành lời. Ngón tay vô thức vuốt lên, lướt lại những dòng cũ.

"0401 +1=1."

"0403 +1=2."

...

"0409 -1=10."

...

Một chuỗi những con số kỳ lạ hiện ra. Phần lớn đều là “+1”, chỉ thi thoảng xen vào một “-1”.

Nhưng cứ cộng trừ như vậy, quả thật đã lên đến 15.

Không tính sai.

Tô Duẫn Bạch đặt điện thoại xuống, khẽ thở dài.

...

Đêm hôm đó, Tô Duẫn Bạch chẳng ngủ được bao nhiêu. Nhưng sáng hôm sau, cô vẫn dậy thật sớm, dành cho mình khoảng thời gian chuẩn bị dư dả.

Theo dự tính của cô, hôm nay chắc chắn là một trận chiến khó nhằn. Mà đã là “ra trận” thì khí thế nhất định không thể thua ngay từ đầu.

Tô Duẫn Bạch vốn xin nghỉ phép trở về, chính là để làm thủ tục sang tên tài sản thừa kế bà ngoại để lại. Tài sản của bà ngoại cô không nhiều, phần giá trị nhất chính là căn nhà hiện tại này.

Ngôi nhà đã xây khá lâu, cơ sở vật chất cũng cũ kỹ, nếu chỉ xét về điều kiện thì chẳng có gì nổi bật. Thế nhưng, nó lại nằm ngay sát Trường trung học số 3 của thành phố, đích thị là nhà trong khu “trường điểm”. Thêm vào đó, khu vực xung quanh giao thông thuận lợi, đời sống tiện nghi, nên nhà đất ở đây vẫn khá khan hiếm.

Dù vậy, đặt trong bối cảnh kinh tế chung của thành phố C, căn nhà này cũng chưa đến mức đắt đỏ quá.

Nhưng có những thứ đâu chỉ đơn giản quy ra tiền được — nhất là đối với Tô Duẫn Bạch.

Điều khiến cô cảm thấy khó xử chính là: "Ý nghĩa này không chỉ tồn tại với mình cô, mà với Chu Duyệt Nhiên cũng thế. Khác nhau ở chỗ, Tô Duẫn Bạch coi đây là nơi lưu giữ tình thân và ký ức tuổi thơ, còn với Chu Duyệt Nhiên, chỉ cần thứ gì khiến Tô Duẫn Bạch thấy khó chịu thì đó mới là “giá trị lớn nhất”.

Mà nhắc đến Chu Duyệt Nhiên, không thể không nói tới mối quan hệ rắc rối như tơ vò trong nhà bà ngoại cô.

Hàng xóm láng giềng thường kháo nhau rằng bà ngoại cô mệnh khổ, câu này thực ra cũng chẳng oan. Cuộc đời bà đúng là không hề suôn sẻ.

Bà ngoại cô goá chồng từ khi trung niên, nhưng không tái giá. Bà một mình vừa làm ba vừa làm mẹ, cực khổ nuôi nấng hai con khôn lớn. Ai ngờ một trận bệnh bất ngờ ập xuống, cướp đi người con trai cả.

Ngay sau đó, cuộc sống của cô con gái út cũng chẳng yên. Mới cưới được ba tháng, chẳng biết vì nguyên do gì mà đôi vợ chồng trẻ lục đυ.c suốt ngày, cuối cùng vẫn kết thúc bằng một cuộc ly hôn.