Chương 43

Trợ lý Lưu đẩy một tập văn bản đến, đặt bên tay trái của anh.

Hoắc Khải Niên ấn tay lên đó, ánh mắt lại dừng trên Tô Duẫn Bạch.

Trợ lý Lưu đúng lúc đứng dậy: “Sếp, chúng tôi ra bên kia làm việc.”

Những người mặc vest đen như đã được ra hiệu, chẳng cần ngẩng đầu, lập tức yên lặng rời đi hết, sang thư phòng tầng một.

Người vừa đi, cả căn phòng rộng lập tức vắng lặng. Thành ra, dì Lưu đang ló đầu nhìn từ cửa bếp, vẻ mặt lúng túng, càng thêm nổi bật.

Tô Duẫn Bạch đã sớm chú ý, liền gọi: “Dì Lưu, nhờ dì đưa luật sư Nguyên đi dạo một vòng nhé?”

Nguyên Dịch An nhướng mày, không phản đối, nhanh chóng theo dì Lưu ra vườn.

Căn phòng khách rộng lớn giờ chỉ còn lại hai người: Tô Duẫn Bạch và Hoắc Khải Niên.

Anh nhìn chỗ ngồi đối diện: “Ngồi đi.”

Đợi cô ngồi xuống, anh đan hai tay đặt trên bàn, giọng điềm đạm: “Về chuyện ly hôn, em có suy nghĩ gì?”

Tô Duẫn Bạch lấy từ túi xách ra một tập văn bản, đưa tới: “Đây là bản tôi và luật sư soạn thảo. Hoắc tổng xem có phù hợp không.”

Hoắc Khải Niên khẽ nhướng mày, cũng không từ chối, cầm lấy lật xem.

Bản thảo ngắn gọn, anh lướt qua rất nhanh.

Xem xong, anh thả xuống, tựa lưng ghế, khóe môi cong lên một nụ cười nửa thật nửa giả: “Cô giáo Tô, tôi cứ tưởng em phải biết rõ, giở trò dỗi dằn với tôi là vô ích. Tôi không chấp nhận bị uy hϊếp.”

Tô Duẫn Bạch mỉm cười: “Tôi thật sự muốn biết, rốt cuộc là điều gì khiến Hoắc tổng có ảo giác rằng tôi đang giận dỗi?

“Hoắc tổng, xin tin đi, một người phụ nữ bình thường như tôi, thật chẳng có dư hơi để đề nghị ly hôn, mời luật sư, rồi còn tự soạn thảo thỏa thuận, chỉ để đấu khí với anh… Tôi không có cái thú xa xỉ ấy đâu.”

Hoắc Khải Niên gõ nhẹ ngón tay lên văn bản: “Nhưng bản thỏa thuận này khiến tôi nghi ngờ, liệu em có nghiêm túc với chuyện ly hôn hay không.”

Tô Duẫn Bạch ngẫm nghĩ: “Vì tôi không đòi trợ cấp nuôi dưỡng hay tiền bồi thường nên khiến Hoắc tổng khó chịu ư? Chẳng lẽ anh còn cái kiểu "cô không tiêu tiền của tôi tức là coi thường tôi" sao?”

Hoắc Khải Niên chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Tô Duẫn Bạch khẽ hít một hơi, bỏ qua cuộc đấu khẩu vô nghĩa này, thở dài: “Thôi. Hoắc tổng thấy chỗ nào không hợp, cứ nói thẳng.

“Xin nhớ nói thẳng, tôi sợ mình không đủ thông minh để hiểu mấy lời ẩn ý cao siêu của anh.”

Hoắc Khải Niên nheo mắt, chậm rãi nói: “Vậy em thực sự cho rằng, trong ba năm qua, những bộ quần áo em mặc, số cổ phần Lĩnh Hàng Công Nghệ đứng tên em, căn hộ ở Hoa Viên A thị và căn hộ ở C thành, cùng chiếc xe…

“Em thật sự nghĩ rằng chỉ những thứ này là đủ sao?”

“Đúng vậy.” Tô Duẫn Bạch đáp: "Cổ phần Lĩnh Hàng Công Nghệ, nhà ở A thị và C thành… tất cả đều là công sức tôi nên có, hoặc tôi đã bỏ ra mà được.

“Còn về quần áo tôi mặc ba năm nay… tuy phần lớn không phải tôi mua, nhưng chắc Hoắc tổng sẽ không hẹp hòi đến mức tính toán chuyện này chứ?”

“Nếu em thích, có thể mang hết đi, kể cả những thứ em chưa từng động đến.” Hoắc Khải Niên nói.

“Không cần. Thứ gì tôi đã dùng thì tôi mang, chưa dùng tới thì tôi cũng chẳng tham lam đến vậy.”

Anh vẫn chưa yên tâm: “Cô giáo Tô, hẳn em biết, ly hôn là chuyện một lần dứt khoát, đúng không?”

Tô Duẫn Bạch bắt đầu thấy phiền: “Hoắc tổng, tôi tuy không học luật, nhưng hai bạn cùng phòng đại học của tôi đều là khoa Luật, chuyện nên biết thì tôi biết cả. Huống chi…”

Cô nhoẻn cười, giọng mỉa mai: “Giấy trắng mực đen rành rành, chẳng lẽ Hoắc tổng còn sợ tôi đổi ý? Bộ phận pháp vụ của Hoắc thị chẳng lẽ chỉ để trưng bày?”

Hoắc Khải Niên nghĩ ngợi rồi mở miệng: “Tôi sẽ để lại cho em một mặt bằng kinh doanh ở trung tâm A thị.” Giọng anh ẩn ý: "Cô giáo Tô, em tỏ ra "vô dục vô cầu" như thế, thiên hạ lại cho rằng Hoắc gia tôi nhỏ nhen, mà chính tôi cũng thấy bất an.”

Tô Duẫn Bạch nhếch môi, không từ chối: “Được thôi. Nhưng xin Hoắc tổng yên tâm, tôi sẽ tuân thủ nghiêm ngặt điều khoản hợp đồng, tuyệt đối không hé miệng nửa chữ về Hoắc gia.”

“Còn một chuyện nữa." Anh nói tiếp: "Nếu tôi muốn để thủ tục chính thức sang tháng sau, không biết cô Tô có thể nhường cho một chút không?”

Một tháng sau?

Tô Duẫn Bạch nhíu mày.

*

Với năng lực của Hoắc Khải Niên hay Hoắc gia, rốt cuộc là vì sao, mà anh cần dời thủ tục ly hôn sang tận một tháng sau?

Chẳng bao lâu cô đã đoán ra: “Là vì Tân Khoa sắp niêm yết?”

Hoắc Khải Niên không phủ nhận: “Ảnh hưởng không lớn, nhưng tôi không muốn để chuyện này mang lại bất kỳ tín hiệu xấu nào ra ngoài.

“Để bù đắp, tôi có thể để luôn căn biệt thự Liên Sơn cho em.”

“Không cần. Xem như đi kèm giá trị của mặt bằng kia là được.” Tô Duẫn Bạch nói: "Ngoài ra, việc ly hôn, bên phía Hoắc lão gia và thầy Tán, tôi sẽ tự mình thông báo.