Nhưng thực chất, dì Lưu không phải nhìn mặt cô, mà là nhìn... cái bụng.
Bà cẩn thận thăm dò: “Duẫn Bạch à... cháu chẳng lẽ... có rồi hả?”
Tô Duẫn Bạch sững sờ, chưa kịp phản ứng.
“Có rồi?” Ý bà là... cô mang thai ư?
Khoảnh khắc ngẩn người ấy chỉ thoáng qua, cô lập tức tỉnh lại.
Chỉ vì ngửi mùi bánh mà buồn nôn đã vội gán cho hai chữ “có thai”, đúng là suy diễn quá đà!
Cô theo bản năng vội vàng giải thích.
Nhưng mặc kệ cô nói gì, dì Lưu vẫn giữ nguyên bộ dạng “người từng trải, ta hiểu cả rồi”, vừa nheo mắt cười, vừa ra chiều thấu hiểu. Ánh mắt bà vừa mập mờ vừa thân thiết, lại còn kéo tay Tô Duẫn Bạch, thao thao bất tuyệt truyền đạt “kinh nghiệm người đi trước”, nào là phòng khi cần, biết trước vẫn hơn...
Tiễn chân dì Lưu xong thì đã hơn nửa tiếng đồng hồ.
Tô Duẫn Bạch ngồi phịch xuống sofa, ngẩn ngơ đến xuất thần.
Miệng thì không ngừng trấn an dì Lưu, nhưng trong lòng cô lại có chút bất an.
Mang thai? Không thể nào đâu chứ?
Lần trước với Hoắc Khải Niên...
Tô Duẫn Bạch khẽ nhíu mày.
Dạo này mọi chuyện dồn dập quá. Mà cô vốn dĩ cứ hễ cuộc sống rối ren, tâm trạng bất ổn là kỳ kinh nguyệt sẽ lập tức trễ loạn. Còn lần cuối cùng “chị nguyệt” ghé thăm là khi nào, lúc này cô lại không tài nào nhớ nổi.
Gần đây hễ ngửi thấy mùi thịt là buồn nôn...
Ăn uống thì kém hẳn, có khi cả ngày chẳng động tí gì cũng chẳng thấy đói...
Chẳng lẽ, thật sự là...?
Tô Duẫn Bạch đưa tay áp lên bụng, vẻ mặt dần dần lộ ra một tia hoang mang.
Trong vài phút, cô như nghĩ được rất nhiều chuyện, mà lại như chẳng nghĩ được gì cả.
Đến khi hoàn hồn, điện thoại trong tay đã bị cô siết chặt đến mức phát nóng.
Tô Duẫn Bạch hít vào một hơi, cúi mắt xuống, đúng lúc thấy đèn báo tin nhắn trên màn hình đang nhấp nháy liên hồi.
Có tin nhắn mới.
Cô bật sáng màn hình.
Hiện lên một cửa sổ nhỏ báo có tin nhắn chưa đọc, gửi từ số lạ.
Vừa nhìn dãy số quen thuộc nhưng không lưu tên, tim Tô Duẫn Bạch liền chùng xuống một nhịp.
Dù vậy, cô vẫn ấn mở.
Tin nhắn chẳng có chữ nào, chỉ đính kèm một bức ảnh.
Bức ảnh chụp cực đẹp...
Ánh đèn vàng ấm áp phủ xuống hai bóng người đang đối diện nhau. Người phụ nữ chỉ lộ nửa gương mặt, dưới ánh sáng, khóe môi khẽ cong, cả sự chú ý đều dồn trọn lên người đàn ông trước mặt.
Còn người đàn ông kia...
Ánh sáng rọi xuống gương mặt anh, tạo thành những khoảng sáng tối đan xen. Ngũ quan vốn sắc nét, phóng khoáng, nay một nửa ẩn trong bóng tối, một nửa sáng rực, khiến anh càng thêm bí ẩn.
Anh thả lỏng tay cầm ly rượu, ánh mắt chăm chú nhìn người phụ nữ trước mặt, vừa nhìn vừa khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt.
Đó rõ ràng là nụ cười Tô Duẫn Bạch đã quen thuộc, nhưng trong tấm ảnh này, nó lại mang một hương vị hoàn toàn khác.
Có lẽ vì ánh đèn quá dịu dàng, hoặc có lẽ vì người phụ nữ trước mắt khiến tâm trạng anh thoải mái, đến mức khóe mày vốn quen mang vẻ tùy ý cũng trở nên nhu hòa, còn nụ cười kia lại thoáng nét dịu dàng khó giấu.
Một thoáng dịu dàng ấy, hóa thành dòng tình ý cuồn cuộn. Khi nam tình nữ ý giao hòa, bức ảnh liền bừng lên khí chất đẹp đẽ và lãng mạn, như một poster phim tình cảm, chỉ cần nhìn thôi cũng có thể tưởng tượng ra một thiên trường địa cửu bi thương lẫn ngọt ngào.