Từ Cẩn sững lại tại chỗ.
Ngón tay cô như có ý thức riêng, không kìm được kéo lên trên, mở lịch sử tin nhắn.
Ba ngày trước, bãi đỗ xe ngầm của Hoắc Thị Truyền Thông, Hoắc Khải Niên đưa Khúc Thanh Âm đến công ty.
Mười ngày trước, hội quán Thanh Khê, Hoắc Khải Niên cùng Khúc Thanh Âm ăn tối.
…
Từng chuyện, từng chi tiết. Lúc thì địa điểm, lúc lại ảnh chụp, thậm chí còn có đoạn video ngắn.
Mắt Từ Cẩn đỏ ngầu.
Con mẹ nó, trong sạch cái quái gì!
Định đợi đến khi đứa bé chào đời mới công khai với thiên hạ rằng hai người sớm đã “qua lại” sao?
Đệt!
Từ Cẩn bùng nổ.
Cô vốn chưa bao giờ là người tính khí tốt, tối nay lại là nhân vật chính, đã uống không ít rượu. Lửa giận vừa nhen, lập tức bốc thẳng lên trời.
“Bà đây phải đi thiêu sống đôi cẩu nam nữ kia!”
Từ Cẩn nắm chặt điện thoại của Tô Duẫn Bạch, khí thế ngút trời, sải bước thẳng về phía cầu thang.
Bạn thân thấy dáng vẻ ấy, mí mắt giật liên hồi, chậm một nhịp mới vội vã đuổi theo.
Hội quán Hoàng Lương Mỹ Mộng, tầng ba, phòng Y Nhân.
Sau bữa ăn, đám người đang chơi trò “Thật lòng hay Mạo hiểm”.
Vốn dĩ Hoắc Khải Niên chẳng mấy hứng thú với mấy trò này. Nhưng không hiểu hôm nay phát điên thế nào, Quý Thừa lại hào hứng bất ngờ, trong một lần “thật lòng” còn tự khai chuyện cũ, rằng hồi cấp ba từng thầm mến một cô gái.
Được dịp cười nhạo bạn chí cốt, Hoắc Khải Niên lập tức nhập hội.
Sự thật chứng minh: Trò có thể khiến Quý Thừa thua trận, tuyệt đối không dễ chơi.
Rốt cuộc đến lượt Hoắc Khải Niên không may, rút trúng một ván “mạo hiểm”, uống giao bôi với một phụ nữ.
Với Hoắc đại thiếu gia, chuyện này có đáng là gì.
Ánh mắt anh dừng trên người Khúc Thanh Âm. Quả nhiên, cô ta không phụ lòng, mặt đỏ bừng lên nhận lời.
Trong tiếng huýt sáo ồn ào của đám người, cửa phòng bị một cú đá “rầm” bật tung.
Từ Cẩn đứng ngoài, nhìn cảnh hai kẻ gần sát vai kề má, gần như ôm nhau uống rượu, bật cười lạnh:
“Ồ? Uống giao bôi à? Tôi đến không đúng lúc rồi nhỉ? Tiếp theo có phải nên đưa hai vị vào động phòng luôn không? Có cần tôi chúc mừng trước, sớm sinh quý tử không hả?”
*
Từ Cẩn nén cơn phẫn nộ, còn định mắng thêm.
Trong phòng, Từ Cật Chi đã đứng bật dậy trước mọi người, quát to: “Tiểu Ngọc, im miệng ngay cho anh!”
Anh sải bước kéo em gái vào trong, dập cửa mạnh một cái, ngoài hành lang đã có người ló đầu hóng chuyện.
Nếu để kẻ ngoài thấy được màn kịch này… mặt mũi nhà họ Từ còn đâu nữa.
Từ Cật Chi bóp mạnh bả vai em gái, khiến cô đau đến hít hà mới trầm giọng: “Bình tĩnh lại chưa?”
Anh ghé sát, gần như nghiến răng ken két: “Em ngốc đến thế sao? Chỉ là trò "thật lòng mạo hiểm" thôi, chúng ta ai coi là thật? Em gấp cái gì mà nhảy dựng lên?”
Từ Cẩn bật cười khẩy: “Thôi đi! Cả đám các anh chẳng khác nào bầy vẹt hùa theo. Họ mà tối nay bái đường, có khi các anh còn vui vẻ giúp treo hỉ đỏ! Tin lời các anh ? Xin lỗi, tôi có mắt, tôi tự biết phán đoán!”
Từ Cật Chi tức nghẹn, gầm gừ: “Được! Được lắm! Xem như chúng ta đều là bầy vẹt! Nhưng cho dù họ thật sự có gì đi nữa, thì liên quan quái gì đến chúng ta? Chỉ là chơi vui, ngay cả bọn anh còn chẳng để tâm, em lại xen vào làm chi?
Mẹ đã dặn em bao lần rồi, em coi gió thoảng bên tai sao? Thân thiết với cô giáo Tô là một chuyện, nhưng xen vào chuyện vợ chồng người ta lại là chuyện khác! Em giỏi thật đấy!”
Từ Cẩn cười gằn: “Ít mang mẹ ra hù dọa tôi! Một người làm, một người chịu, tôi đắc tội ai thì tôi gánh, liên quan gì đến tiền đồ của anh?”
Hai anh em cãi vặt một lúc, khiến không ít người mất kiên nhẫn.
Trương Huân liền châm chọc: “Đại tiểu thư nhà họ Từ đúng là oai phong lẫm liệt. Ghê gớm thật, đến cả bọn tôi cũng dám trút giận. Từ thiếu, nói thật, Hoắc thiếu cũng đã nể mặt anh rồi, nhưng em gái ngài như thế… chẳng phải quá đáng sao?”
Đang lửa giận bừng bừng, nghe có kẻ còn chọc gậy bánh xe, Từ Cẩn lập tức xoay mũi giáo: “Anh thì thôi đi! Bộ dạng lén lút, còn bày đặt phong độ lãng tử? Toàn A thành này ai chẳng biết anh thích Khúc Thanh Âm, ngay cả chính cô ta cũng rõ mồn một! Anh tưởng anh giấu kỹ lắm hả? Đứng một góc tự cảm động lấy mình, thật buồn cười!
Mỗi lần nhìn anh là tôi lại muốn cười rụng mấy cân thịt! Anh không biết cả A thành đang coi anh là trò hề à? Còn ở đây giả vờ quân tử xuất đầu lộ diện? Chẳng lẽ không biết làm chó liếʍ cuối cùng cũng tay trắng thôi sao?”
Trương Huân tức đến mặt đỏ gay, nắm chặt nắm đấm, bộ dáng muốn xông lên.
Có người vội giữ hắn lại: “Huân tử, nhịn đi, đừng nóng.”
Ánh mắt hắn đảo qua, thấy ngoài mấy người hắn phải gọi là “anh”, còn lại đa số đều có ánh nhìn khác lạ.
Kể cả Khúc Thanh Âm.
Hiển nhiên, lời Từ Cẩn không phải vô căn cứ.