Tính toán thì phải sòng phẳng, đã xé thì phải xé cho rát, dính líu đến nhà Hoắc thì kiểu gì cũng vướng tay vướng chân.
Đợi đến khi mọi mối quan hệ đều rõ ràng, rồi ta hãy xem!
Kế hoạch của Từ Cẩn vốn định sẵn, nhưng cô không ngờ ngọn lửa trong lòng mình rốt cuộc vẫn bùng lên, đã cháy thì lại mang dáng dấp “long trời lở đất”.
Chuyện phải kể từ bữa tiệc sinh nhật của Từ Cẩn.
Nhờ tấm thiệp Tô Duẫn Bạch tặng, cô đã tận hưởng một phen “trải nghiệm cổ bảo chính hiệu”, lại còn đến bar của chủ nhân học hỏi thêm, tán thưởng không ngớt. Về nước ngày hôm sau, cô liền quyết định chỉnh đốn, tân trang lại quán bar dưới tên mình.
Vốn dĩ sinh nhật, cô định tổ chức ngay tại bar đó, giờ kế hoạch thay đổi, đành chọn địa điểm khác.
Cô chắt lọc kỹ càng, cuối cùng chọn hội sở tư nhân của một người bạn thân từ nhỏ, thẳng tay bao trọn tầng hai, chuẩn bị chơi xuyên đêm.
Đêm xuống, khách khứa lần lượt đến. Tiệc chưa khai màn, bạn thân đã ghé tai cô, vẻ mặt đầy ẩn ý: “Tiểu Ngọc, nhà họ Hoắc kia đang ở tầng trên đấy…”
Bạn cô vốn tay chơi, biết tối nay Từ Cẩn mời cả Hoắc phu nhân, đương nhiên hóng chuyện còn hơn lửa.
Từ Cẩn nhíu mày, len lén lên tầng ba nhìn thử.
Hoắc Khải Niên. Khúc Thanh Âm.
Được rồi, chẳng cần nhìn thêm nữa.
Cô quay phắt đầu, dặn bạn: “Giữ chặt lối lên tầng ba cho tôi. Khi trợ giảng của tôi đến, nhớ cẩn thận đừng để cô ấy biết. Tôi nợ cậu một ân tình.”
Bạn cô gật đầu đồng ý.
Tô Duẫn Bạch đi làm xong mới tới, giờ giấc không sớm cũng không muộn. Cô vốn quen biết khá tốt với mấy chị em bạn bè của Từ Cẩn, cả nhóm ngồi lại cười đùa nói chuyện, không khí vui vẻ.
Rồi “màn đặc sắc” mà Từ Cẩn chuẩn bị lên sóng, một nhóm vũ công nam thoát y.
Âm nhạc vừa đổi, trai đẹp vừa bước ra, ánh mắt đám tiểu thư lập tức sáng như đèn pha.
Khách mời tối nay phần lớn đều là nữ, trong thời buổi ai cũng biết “ngắm trai là chân lý”, còn gì kí©h thí©ɧ hơn thế?
Tô Duẫn Bạch sững sờ vài giây, sau đó cũng nhanh chóng chấp nhận sự thật.
Cô vốn không phải kiểu thích bar rượu, nhảy nhót, nên chẳng ra sàn, chỉ ngồi trên sofa bên cạnh mấy cô bạn tính tình điềm tĩnh, vừa trò chuyện vừa nhìn cho vui.
Vũ công nhảy xong, mặc áo lại, liền biến thành “người đứng đắn”, xuống nhập bọn cùng mọi người. Thân hình chuẩn như người mẫu, gương mặt tuấn tú, cộng thêm khéo ăn nói, thỉnh thoảng khiến mấy cô gái cười ngả nghiêng.
Không khí càng lúc càng náo nhiệt.
Tô Duẫn Bạch biết họ đều là nhóm biểu diễn chuyên nghiệp, quen rồi, hiểu rõ chừng mực, nên chẳng để bụng.
Ai ngờ, cuối cùng chính cô lại bị nhắm tới.
Một thanh niên mặc sơ mi trắng, tóc vuốt keo bóng loáng, gương mặt anh tuấn, lập tức chiếm chỗ ngồi đối diện Tô Duẫn Bạch, nhanh chân hơn cả mấy người khác.
Còn chưa kịp phản ứng, mấy cô bạn hai bên cô đã tự giác đứng lên, “nhường sân khấu” cho cả hai.
Người đàn ông hơi cúi người, mỉm cười nhã nhặn: “Tiểu thư, có thể mời cô một ly chứ?”
Anh ta ngồi thẳng lưng, l*иg ngực vạm vỡ như sắp căng rách áo sơ mi, mùi hormone nồng nặc.
Tô Duẫn Bạch quay mặt đi, vừa ngẩng lên liền thấy ánh mắt láu lỉnh của Từ Cẩn.
Cô ta nâng ly chào, còn không ngừng ra hiệu, tập trung đi, cơ hội vàng đó!
Tô Duẫn Bạch thật sự muốn đỡ trán.
Rõ ràng Từ Cẩn đã cố ý sắp đặt!
Cô chưa từng trải qua tình huống thế này, vốn chẳng thích kiểu đối thoại “nửa tình nửa trêu” với người lạ, nhưng cũng không muốn tỏ thái độ lạnh nhạt khiến đối phương mất mặt, lúng túng khó xử.
Cuối cùng, chẳng còn cách nào khác, cô bèn vin cớ đi vệ sinh, nhân cơ hội trốn đi.
Từ Cẩn vốn đã để ý Tô Duẫn Bạch cả buổi. Cô vừa rời đi, Từ Cẩn liền gạt đám người vây quanh, tiến đến chỗ cô vừa ngồi.
Thực ra, kẻ mời Tô Duẫn Bạch uống rượu không phải vũ công thoát y nào, mà chính là bạn thân của Từ Cẩn.
Từ Cẩn hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”
“Cô ấy kiếm cớ đi rồi, chắc ra vườn nhỏ.” Bạn cô thì vẫn mải để ý chuyện khác: "Người bạn này của cậu thú vị thật đấy. Tiểu Ngọc, cậu nói cô ấy muốn ly hôn? Thật hay giả? Khi nào ly? Cậu thấy tôi làm chồng kế tiếp được không?”
Bạn thao thao bất tuyệt, đến khi ngẩng lên mới phát hiện Từ Cẩn đang cầm điện thoại, sắc mặt âm trầm.
Lần đầu tiên, anh thấy Từ Cẩn lộ ra vẻ mặt như vậy.
Kỳ thực, Từ Cẩn không hề cố ý lén xem điện thoại của Tô Duẫn Bạch. Chỉ là đi đến gần, thấy máʏ яυиɠ liên hồi đặt trên sofa, bèn thuận tay nhấc lên. Cuộc gọi hiện lên: “Trưởng phòng Cung”.
Không thấy bóng dáng Tô Duẫn Bạch, cô định bắt máy rồi hẹn gọi lại sau. Ai ngờ, đầu dây vừa kêu một tiếng, bên kia đã cúp máy.
Điện thoại lại đang mở khóa. Cô toan bấm nút tắt màn hình, chẳng ngờ chạm vào khung tin nhắn.
Một tin mới nổi bật hiện ra: [Hội quán Hoàng Lương Mỹ Mộng, phòng Y Nhân tầng ba. Hoắc tổng mở tiệc chào mừng Khúc Thanh Âm gia nhập.]