Cả đám người nghe vậy liền nhao nhao tâng bốc, nào là con gái Hoắc Mạn Anh ham học, tương lai nhất định rạng rỡ…
Nhưng bản thân Hoắc Mạn Anh thì rõ, con gái bà tuyệt đối chẳng phải dạng ham học gì. Trong lòng lập tức nổi lên dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, đợi mọi người khen nịnh bà đủ rồi, kẻ đối đầu mới thong thả buông thêm một câu: “Có điều hình như bên cạnh con gái chị còn có một cậu trai nữa. Nói thật, ăn mặc thì không cầu kỳ, nhưng dáng vẻ lại tuấn tú vô cùng! Chậc chậc, có khi chị sắp có được một chàng rể như ý rồi ấy nhỉ…”
“Ăn mặc không cầu kỳ.”
“Chàng rể như ý.”
Mấy từ này có nghĩa gì, Hoắc Mạn Anh quá rõ.
Chuyện bà “hạ giá” gả vào nhà Trịnh, rồi chuyện Hoắc Khải Niên cưới một người vợ bình dân… Bà ta nhạy cảm với bất kỳ từ nào gợi liên tưởng đến “môn không đăng hộ không đối.”
Tính khí bà ta vốn ngang ngược, chỉ quen xem thiên hạ chê cười, nào chịu để người khác xem trò vui của mình? Tức thì nổi trận lôi đình, xông thẳng tới hiệu sách.
Người theo phe Hoắc Mạn Anh không dám hó hé, nhưng kẻ đối đầu thì đương nhiên hí hửng bám theo, chờ xem kịch hay.
Trong hiệu sách, Trịnh Nhược Trừng đang ngồi cùng một cậu trai dáng vẻ sạch sẽ tuấn tú, thì thầm trao đổi bài vở.
Vừa ngẩng đầu đã thấy Hoắc Mạn Anh hùng hổ lao tới, sắc mặt Trịnh Nhược Trừng lập tức tái nhợt, hoảng loạn lộ rõ.
Hoắc Mạn Anh tuy nóng tính, nhưng cũng còn biết giữ chừng mực, đè nén lửa giận, định gọi con gái và cậu trai ra chỗ riêng để “nói chuyện cho rõ ràng.”
Ai ngờ, Trịnh Nhược Trừng quá hiểu tính mẹ mình, một người chẳng biết tôn trọng ai. Ở nơi đông người thì còn có chút kiêng dè, chứ về chỗ riêng rồi, lời lẽ nào cay nghiệt bà cũng dám buông.
Trịnh Nhược Trừng nhất quyết không chịu đi.
Kẻ đối đầu bên cạnh thì hả hê châm dầu đổ lửa… tình hình càng thêm rối tinh rối mù.
Trong cơn giận, Hoắc Mạn Anh thẳng tay giật tập đề thi con gái đặt trên bàn, toan kéo đi cho bằng được.
Ai ngờ liếc thấy chữ viết trên giấy, bà liền cười lạnh.
Đây rõ ràng là chữ của Tô Duẫn Bạch.
Ngay lập tức, mọi cơn thịnh nộ đều tìm được chỗ trút.
Bỏ mặc con gái, bà cầm tập đề thi, xoay người bước thẳng ra ngoài.
Bà muốn đi hỏi cho ra lẽ, cái gọi là “giáo viên” kia rốt cuộc dạy con gái bà thành ra cái giống gì!
*
Hoắc Mạn Anh khí thế ngút trời đi ra ngoài, vừa đi vừa rút điện thoại.
Thông báo WeChat dồn đến mức full màn hình, bà tiện tay mở ra, rất nhanh đã hiểu rõ ngọn ngành vụ “thiệp mời cổ bảo.”
Nhiều năm nay, vì một Tô Duẫn Bạch mà bà phải nghe bao lời bóng gió châm chọc sau lưng… giờ thì chuyện này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Huống hồ, mấy bà bạn thân còn nhắn tin hỏi dò xem bà có thừa thiệp mời nào không, cũng muốn “đi cho vui.”
Chỉ nghĩ thôi, Hoắc Mạn Anh đã thấy máu dồn thẳng lên đầu.
Từ trước đến giờ bà chưa từng mất mặt đến mức này!
Bà ta đúng là chẳng biết trời cao đất rộng!
Nghĩ đến chuyện lần trước… lửa giận trong mắt Hoắc Mạn Anh càng thêm lạnh lẽo, cả gương mặt sầm lại, âm trầm đến mức khiến người ta run sợ.
…
Ăn xong bữa tối, Tô Duẫn Bạch cùng Từ Cẩn rẽ vào một tiệm bánh ngọt.
Từ Cẩn nhìn chằm chằm vào menu, ngón tay chỉ vào một loại bánh, ánh mắt sáng rực: “Chính là cái này! Trên mạng khen đến tận mây xanh, nghe nói ngon bá cháy luôn… Nhưng mà, trong mắt tôi thì cũng thường thôi! Chẳng qua màu sắc với tạo hình hơi độc lạ một chút…”
Tô Duẫn Bạch nghe mà buồn cười, vạch trần ngay: “Thèm thì mua, còn bày đặt. Có điều mới ăn cơm xong, cậu còn nuốt nổi nữa sao?”
Từ Cẩn hùng hồn cãi: “Bánh ngọt sao tính là cơm chính được? Hai chuyện khác nhau mà!”
“Thế thì mua đi.” Tô Duẫn Bạch nói, liếc quanh một vòng: "Tôi thấy nhiều bàn cũng gọi loại này rồi, chắc là ngon thật.”
Từ Cẩn lại bắt đầu lăn tăn: “Nhưng mà tháng này tôi đã mập lên tận hai ký rồi! Miếng bánh này mà xuống bụng, khéo tôi phải cộng thêm hai ký nữa quá?” Nói rồi, cô liếc sang Tô Duẫn Bạch, ánh mắt đầy ghen tỵ: "Ước gì tôi cũng như cậu, ăn mãi mà chẳng béo được!”
Tô Duẫn Bạch dở khóc dở cười: “Cậu mà phải xoay mòng mòng cả tháng trời, chuyện để lo chất chồng, thì ăn bao nhiêu cũng chẳng béo nổi đâu.”
Hai người lằng nhằng chuyện “béo hay không béo” suốt bốn, năm phút đồng hồ.
Ngay lúc ấy, qua khung kính trong suốt, Tô Duẫn Bạch chợt thấy một chiếc xe vừa dừng bên đường.
Biển số quen quen… cửa xe mở ra, Hoắc Mạn Anh bước xuống. Ánh mắt bà ta quét một vòng, sắc bén như đèn pha, rồi chốt thẳng vào Tô Duẫn Bạch.
Tô Duẫn Bạch nhíu chặt mày.
Không biết có chuyện gì, nhưng nhìn dáng vẻ ấy, rõ ràng không phải đến để “nói chuyện tử tế.”
Thấy sắc mặt cô không ổn, Từ Cẩn thuận mắt nhìn ra ngoài, lập tức cũng cau mày: “Không lẽ chỉ vì một tấm thiệp mời thôi mà bà ta cũng phải kéo quân đến tận đây hỏi tội sao?”