Chương 3

Dì Lưu lại lầm bầm: “Người trẻ thì lo sự nghiệp cũng phải thôi, nhưng cũng đừng quên chăm lo gia đình. Cháu còn trẻ thật đấy, nhưng cũng đến lúc nghĩ tới chuyện sinh con rồi. Tiểu Hoắc cũng nên để tâm nhiều hơn mới phải...”

Tô Duẫn Bạch hít một hơi, mím chặt môi.

Dạo này, cô thật sự mất kiên nhẫn với những chủ đề kiểu này. Một câu nói nghe đi nghe lại quá quen, nhưng giờ lại trở nên vô cùng chói tai.

Tuy vậy, cô vẫn cố gắng mỉm cười gật đầu: “Vâng, dì nói đúng.”

Con đường dài cuối cùng cũng hết – đã tới cửa nhà dì Lưu.

Tô Duẫn Bạch cũng thấy nhẹ nhõm hẳn, vội chào tạm biệt rồi một mình đi tiếp.

Nhà cô và nhà dì Lưu ở cùng một tòa, chỉ khác tầng, nhà cô ở tầng hai, còn dì Lưu ở tầng một.

Đây là một trong những dãy chung cư cũ nhất trong khu. Trải qua mấy chục năm, người thì dọn đi, người thì qua đời, hoặc theo con cháu chuyển đến nơi mới. Thành ra, nhìn cả tòa nhà bây giờ, lại toát ra vẻ quạnh quẽ.

Tô Duẫn Bạch cũng đã quen với cái tĩnh lặng ấy, chẳng thấy lạ.

Cô thành thục mở cửa, bật đèn sáng.

Ánh đèn ấm áp quét sạch bóng tối trong căn phòng, cảnh quen thuộc cùng bố cục ba phòng một sảnh một vệ sinh liền hiện ra trước mắt. Tô Duẫn Bạch không kìm được hít sâu một hơi.

Chỉ mới nửa tháng không có người ở thôi, vậy mà căn nhà trông đã đặc biệt vắng lặng, thậm chí còn thoáng một vẻ cũ kỹ, như thể mọi thứ đều phủ thêm một lớp bụi mờ.

Cô ngồi xuống sofa, dài hơi thở ra.

Trong lòng vẫn thấy nặng nề, bực bội.

Tô Duẫn Bạch chống tay lên trán, ngồi bất động chừng mười phút, cuối cùng mới lấy lại tinh thần, nghĩ bụng phải gọi điện về nhà.

Điện thoại vừa được lấy ra, còn chưa kịp chạm màn hình, thì chuông cửa đột ngột vang lên.

Giờ này còn ai đến?

Cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy ra mở cửa.

Cửa vừa mở, dì Lưu đã bưng hẳn một tô lớn đầy bánh sủi cảo nóng hổi bước vào, vừa đi vừa nói: “Dì nghĩ chắc giờ này cháu chưa ăn gì, mà đúng lúc Tráng Tráng cứ nằng nặc đòi ăn sủi cảo, còn dư nửa nồi, dì gắp cho cháu ít. Cháu đừng có tưởng mình còn trẻ mà bỏ bê sức khỏe của mình nhé...”

Tô Duẫn Bạch bất giác cau mày.

Dì Lưu vốn là người chu đáo, bưng cho cô cả bát bánh còn bốc khói nghi ngút. Hương thịt heo nóng hổi theo bước chân bà nhanh chóng lan khắp phòng, ào ạt ập thẳng vào mũi Tô Duẫn Bạch.

Mùi vốn đậm đà ngon miệng ấy, sao vào lúc này lại khiến cô thấy ngấy đến khó chịu.

Cô cau mày nhịn một lúc, rốt cuộc không chịu nổi nữa, cơn buồn nôn dâng lên từng đợt, không tài nào kìm lại.

Tô Duẫn Bạch hộc tốc lao vào nhà vệ sinh.

Cô ôm lấy bồn cầu, khan giọng nôn khan hồi lâu, mồ hôi rịn đầy trán, cuối cùng cũng chẳng nôn ra được gì.

Mãi lúc ấy cô mới chợt nhớ, hình như cả bữa trưa mình cũng chẳng ăn cho ra hồn.

Chẳng trách, đến nôn cũng nôn không nổi.

Tim đập gấp gáp, mồ hôi lạnh lại tuôn ra. Đợi bình tĩnh đôi chút, cô mới nhớ đến dì Lưu vẫn còn đang bị mình bỏ mặc ngoài kia.

Tô Duẫn Bạch lảo đảo đứng lên, vừa bước ra ngoài, ngoảnh đầu lại đã thấy dì Lưu đang đứng ngay cửa nhà vệ sinh nhìn chằm chằm. Ánh mắt bà vừa lo lắng, vừa thoáng nét hớn hở, đan xen kỳ quái.