Chương 29

Tô Dẫn Bạch bật cười: “Tôi chỉ vắng đúng một lần vì đi công tác thôi, cậu còn giận dai thế à? Yên tâm, tháng sau tôi không có chuyến nào, tiệc sinh nhật chắc chắn tôi sẽ dự.”

Cẩn Chi lúc này mới hí hửng mở hộp, tò mò: “Để tôi coi có gì nào…”

Bên trong, nền gấm vàng lót, đặt một tấm thiệp xanh thẫm, họa tiết cổ kính ánh vàng, sang trọng mà thần bí.

Cẩn Chi “ồ” một tiếng, cầm lên.

Thẻ mỏng mát lạnh như ngọc, rất đặc biệt. Cô lật ra, thấy hàng chữ hoa uốn lượn kiểu cổ, xen lẫn vài ký tự nửa như tiếng Anh nửa như mật mã.

Cẩn Chi chỉ liếc qua liền bỏ, mắt dán vào hình ảnh bên trái, một tòa lâu đài cổ sừng sững giữa rừng rậm, vừa huyền bí vừa uy nghi.

Tô Dẫn Bạch cười: “Cậu không phải luôn mơ được sống thử trong lâu đài cổ sao? Đây là giấy mời, năm ngày trải nghiệm đời sống cổ điển trong lâu đài… Không mở cửa thương mại, không đón khách ngoài, lại có lịch sử lâu đời. Đủ "chính tông", đủ "chuẩn" cho cậu rồi chứ?”

Cẩn Chi mừng rỡ suýt nhảy dựng: “Trợ giáo, tôi yêu cậu chết mất!”

Cô cẩn thận cất thiệp, cười đến híp mắt: “Chính cái này mới có hồn! Mấy lâu đài thương mại thì có gì hay, toàn chiêu trò, chẳng có phong vị.”

Hào hứng xong, cô lại hơi lo: “Nhưng mà, cậu… cái thiệp này, chắc không dễ có đâu? Ý tôi là, bên Hách Mạn Anh ấy…”

Cẩn Chi rõ ràng biết, Hách Mạn Anh vốn chẳng phải người rộng lượng, đặc biệt là đối với Tô Dẫn Bạch.

Tô Duẫn Bạch mỉm cười: “Cậu yên tâm, đây không phải là nợ tình gì của nhà Hoắc. Tôi có một người bạn, trong nhà có chính thức tước vị. Năm ngoái vị trưởng bối có tước vị của cậu tôi qua đời, tòa cổ bảo này phân về tay cậu ấy. Ngay khi ấy cậu ấy đã có mấy ý tưởng…”

“Nói cho cùng, bạn tôi chẳng mê gì, chỉ riêng rượu là am hiểu như lòng bàn tay. Dưới tên cậu ấy có cả đống quán bar, từ cao cấp sang trọng đến bình dân dễ gần, đủ thể loại đủ chủ đề. Không phải cậu vẫn than quán bar của mình quá đơn điệu sao? Nhân dịp này học hỏi được khối thứ đấy…”

Từ Cẩn nghe xong, mắt càng sáng rực.

Khoan đã, nếu chuyện này không phải nợ tình của nhà họ Hoắc…

Cô lập tức rút điện thoại, chĩa vào tấm thiệp mời sang chảnh kia “tách tách tách” chụp liền mấy tấm, sau đó đăng thẳng lên vòng bạn bè:

[Quà của trợ giảng [trái tim][trái tim] Hehehe… Cuộc sống cổ bảo chính tông, chị đây tới rồi [hình][hình]]

Đăng xong, cô liền nhắn ngay cho mẹ Từ: [Mẹ share lại status mới nhất của con đi, con muốn thấy phản ứng của Hoắc Mạn Anh!]

Đang ăn cơm, di động của Từ Cẩn kêu “ting ting” liên hồi. Trong lòng cô ngứa ngáy như mèo cào, nhưng vẫn cố nhẫn nhịn ăn cho xong, sau đó mới nhanh nhẹn mở WeChat, lật xem bình luận.

Dưới bài viết, một đám tiểu thư chị em thi nhau ghen tị, hâm mộ, khen ngợi, làm tâm trạng Từ Cẩn sảng khoái như đang giữa ngày hè oi bức mà ực hết một chai nước đá lạnh toát.

Đọc thêm tin nhắn mẹ Từ gửi đến, cô càng thấy sướиɠ rơn.

Bài share của mẹ Từ dưới status kia, ngạc nhiên thay lại thiếu đi một lượt like của Hoắc Mạn Anh…

Ai mà chẳng hiểu ai! Hoắc Mạn Anh vốn là kiểu người không sót một lượt like trong các buổi xã giao, ngay cả vòng bạn bè cũng phải chăm chỉ điểm danh. Lần này “lỡ sót” rõ ràng càng chứng tỏ trong lòng khó chịu đến mức nào.

Từ Cẩn chỉ cần tưởng tượng ra vẻ mặt tức nghẹn của Hoắc Mạn Anh thôi đã thấy khoái chí vô cùng.

Con người Hoắc Mạn Anh xưa nay vốn mắt cao hơn đầu. Bà ta luôn tự nhận mình là quý phụ, dựa vào danh tiếng nhà Hoắc mà tiệc tùng thương nghiệp nào cũng chen được chân, thậm chí đến lễ thành nhân của tiểu thư quý tộc châu Âu cũng có thể luồn lách tham dự…

Hứ, tưởng ai không biết chắc? Người ta biến lễ thành nhân thành một hoạt động thương mại để kiếm tiền, chứ có gì “cao quý” đâu! Thế mà Hoắc Mạn Anh còn dám khoe khoang ra mặt!

Mấy chỗ bỏ tiền ra là được đi thì có gì đáng tự hào? Đáng nể phải là loại hình như thế này, mời vào lãnh địa tư nhân hoàn toàn bằng quan hệ cá nhân!

Trợ giảng Tô thì lại quá thật thà, quá ít phô trương, mới bị Hoắc Mạn Anh bề ngoài bề trong đều ức hϊếp. Gặp kiểu người như bà ta, càng phải chứng minh mình giỏi hơn, sang hơn, quyền thế hơn mới được.

Đố mà không làm Hoắc Mạn Anh ghen chết!



Có điều, lần này Từ Cẩn lại đoán nhầm rồi. Không phải Hoắc Mạn Anh không ghen tỵ, mà là bà ta còn chưa kịp xem vòng bạn bè, đã bị một chuyện khác chắn ngang.

Cuối tuần vốn là lúc giải trí thư giãn, Hoắc Mạn Anh đang cùng một nhóm phu nhân ngâm spa làm đẹp, tám chuyện rôm rả. Ai ngờ câu chuyện bất ngờ bén lửa, lại cháy thẳng lên đầu bà.

Trước tiên là kẻ đối đầu “truyền kiếp” chẳng hiểu sao cũng mò tới, vừa bước vào đã dùng giọng điệu đầy hàm ý: “Chị Trịnh à, vừa nãy tôi đi ngang hiệu sách, thoáng cái hình như thấy con gái chị đấy…”