Chương 27

Ba năm kết hôn, Hoắc Khải Niên chưa bao giờ trở về Liên Sơn trong tình trạng không tỉnh táo. Anh từng say, nhưng A thị rộng lớn, tìm một chỗ đặt chân cho anh thì dễ vô cùng.

Chỉ riêng cô biết đã có ba nơi.

Tối nay sao lại về đây?

Chắc là do Quý Thừa quyết định?

Tiếng động cơ xe càng lúc càng gần. Chẳng mấy chốc, luồng đèn pha từ xa chiếu lại, rồi dừng trước cổng biệt thự.

Tô Dẫn Bạch bước ra.

Người mở cửa đầu tiên là Quý Thừa. Anh đứng trước cổng, khoát tay: “Em đừng ra, chờ ở trong là được.”

Anh mở cửa sau, đỡ Hoắc Khải Niên say khướt ra.

Tô Dẫn Bạch vội mở rộng cửa chính.

Quý Thừa dìu anh vào, vừa đi vừa nói: “Em không đỡ nổi đâu. Nó ở phòng nào? Tôi đưa thẳng tới đó.”

Cô chỉ hơi do dự liền đáp: “Đặt ở tầng một thôi.”

Hoắc Khải Niên cao tận mét tám lăm, lại say bí tỉ, dìu lên lầu quá vất vả.

Tô Dẫn Bạch mở cửa phòng khách tầng một.

Quý Thừa dìu anh vào, bất cẩn vấp một cái.

Cú lắc ấy làm Hoắc Khải Niên choàng tỉnh.

Nói đúng hơn, anh vốn chưa hoàn toàn mê man, giờ mới chịu mở miệng.

Anh lắc đầu, ngồi thẳng, ánh mắt mơ hồ rơi xuống Tô Dẫn Bạch.

Hồi lâu, ánh mắt mới tập trung, lẩm bẩm: “Sao em lại ở đây?”

Cô khẽ đáp: “Khải Niên, đây là nhà.”

“Nhà? Nhà à……” Anh lại lắc đầu, đưa mắt quanh phòng: "Không đúng… chỗ này… tôi không nhận ra.”

Ánh nhìn từ cô chuyển sang Quý Thừa: “A Thừa, cậu không ngoan. Không phải bảo cậu đưa tôi về sao? Sao lại… đưa đến đây?”

Tô Dẫn Bạch mím môi.

Quý Thừa thoáng ngẩn ra, rồi lập tức bình tĩnh, còn trêu anh: “Say quá rồi hả? Đã dặn không được trộn rượu rồi mà… Đi nổi không? Nào, bên này… giờ nhìn lại thử?”

Anh dìu anh vào phòng khách.

Lần này, Hoắc Khải Niên cuối cùng cũng nhận ra: “À… chỗ này…”

Suy nghĩ chốc lát, anh vỗ tay Quý Thừa: “A Thừa, đi. Lên lầu!”

Anh dựa vào Quý Thừa, loạng choạng bước lên tầng.

Tô Dẫn Bạch lặng lẽ theo sau.

Trên lầu nhiều phòng, rẽ phải có một gian cửa khép hờ, chính là phòng chính, phòng tân hôn của cô và anh.

Quý Thừa đứng ở chiếu nghỉ, hỏi: “Vào phòng nào?”

Hoắc Khải Niên không hề do dự: “Phòng này.”

Bước chân anh rẽ trái, đi vào phòng ngủ phụ anh vẫn quen dùng.

Một phen giằng co, thời gian đã quá ba giờ sáng.

Quý Thừa mồ hôi ướt lưng, tóc cũng rối loạn.

Tô Dẫn Bạch áy náy, nhất quyết tiễn anh xuống lầu.

Quý Thừa chậm hơn một bước, đi sau cô. Ánh mắt anh tiết chế, rơi lên người cô.

Hẳn cô vừa ngủ bị đánh thức, nếu không sao lại có dáng vẻ lơ đễnh như thế, mặc đồ ngủ rộng, khoác tạm áo ngoài, mái tóc xõa chưa kịp chải, buông lỏng trên vai, làm khuôn mặt càng thêm nhỏ nhắn.

Dưới ánh đèn, làn da cô sáng trắng, mang vẻ mềm mại; dáng đi cúi nhẹ mắt, hiền hòa lạ thường.

Quý Thừa nhìn cô, thoáng dấy lên hối tiếc, có lẽ anh không nên đưa Hoắc Khải Niên về đây. Có chuyện vốn không nên nóng vội…

Tô Dẫn Bạch đang mải nghĩ, không nhìn rõ bậc thang, bước hụt, khẽ lảo đảo.

Chưa kịp phản ứng, cô đã bị một vòng ôm ấm áp kéo lại.

Quý Thừa rất nhanh buông tay: “Cẩn thận bậc thang.”

Tô Dẫn Bạch vẫn còn hoảng, mặt lại hơi nóng: “Đêm nay làm phiền anh rồi.”

“Đừng khách sáo.” Quý Thừa theo cô ra cửa.

Trước khi đi, anh dừng lại, ánh mắt có chút do dự: “Yển Bạch, giả như…”

“Giả như gì?”

Quý Thừa hiếm khi lưỡng lự như vậy.

“Không có gì. Chỉ muốn nói, người say không còn lý trí. Có thể vô thức làm điều gì, hoặc nói những lời… Em đừng để trong lòng.” Anh nói rất nghiêm túc.

Tô Dẫn Bạch tưởng anh đang an ủi chuyện vừa rồi, mỉm cười: “Em biết. Khuya rồi, em không giữ anh nữa, đi đường cẩn thận.”

Cô đứng tại cửa, nhìn theo Quý Thừa ra khỏi biệt thự rồi mới vào bếp, pha ly mật ong, mang lên tầng hai, đẩy cửa phòng ngủ phụ.

Trong phòng chỉ sáng ngọn đèn đầu giường màu vàng nhạt.

Hoắc Khải Niên nằm đó, ngủ mê man.

Tô Dẫn Bạch đứng cách vài bước nhìn anh.

Khi ngủ, anh mất đi ánh mắt luôn quá mức sắc bén, ngũ quan tuấn tú lại càng nổi bật, môi mỏng, sống mũi cao, bên mũi có nốt ruồi mờ nhạt, thêm phần nhã nhặn quý khí. Hốc mắt sâu, hàng mi yên lặng khép lại…

Nổi bật nhất chính là xương mày hơi nhô, vững chãi.

Đó là điểm cô thích nhất ở anh, hiểm trở mà thẳng tắp, chứa đựng sức mạnh không bao giờ lạc lối. Nhờ thế mà gương mặt anh mới thành ra hoàn hảo, mới thêm vẻ thản nhiên bất chấp.

Tô Dẫn Bạch nhìn đến thất thần.

Hoắc Khải Niên trong men rượu làm cô có cảm giác an toàn. Đêm tối khiến lớp phòng bị thường ngày lung lay. Ý niệm mơ hồ trong lòng không kiềm được mà phình to.

Cô không kìm được, đưa tay muốn chạm vào xương mày anh.

Chỉ vừa cúi xuống, ngoài mùi rượu nồng, cô ngửi thấy một hương thơm nhàn nhạt.

Tô Dẫn Bạch khựng lại.

Lại là mùi nước hoa ấy!

Rất nhanh, cô nhớ ra, hương nước hoa trên người Khúc Thanh Âm. Một nhãn hiệu ít người biết nhưng rất được yêu thích, mùa này có loại mới, tên “Sương Sớm”.