Chương 25

Cho đến bây giờ, cô vẫn không chắc, rốt cuộc mình có sai lầm hay không.

*

Có lẽ là ngày nghĩ đêm mơ, tối đó Tô Dẫn Bạch mộng thấy chuyện xưa.

Ít ai biết, thậm chí ngay cả Hoắc Khải Niên cũng chẳng nhớ, rằng trước khi hai người chính thức quen nhau nhờ Viện trưởng Đàm giới thiệu, cô đã từng gặp anh.

Đó là vào năm thứ ba tiến sĩ của cô.

Trường đại học nơi Tô Dẫn Bạch theo học nổi tiếng toàn cầu về ngành Vật lý Kỹ thuật. Đây là ngành mũi nhọn, được cấp riêng một tòa nhà. Trên mái có đài quan sát thiên văn, mở cho câu lạc bộ thiên văn cùng những sinh viên quan tâm.

Năm đó, đối với giới yêu thiên văn, có một sự kiện không thể bỏ lỡ, một ngôi sao chổi bay đến gần, độ sáng hiếm có, điều kiện quan sát tuyệt vời.

Câu lạc bộ thiên văn đã rục rịch quảng bá suốt một tháng. May mắn thay, đến đúng thời điểm cực đại, sao chổi vẫn nguyên vẹn, sáng rực, chưa hề tan vỡ.

Tô Dẫn Bạch vốn không phải thành viên, nhưng học vật lý thì ít nhiều đều hứng thú với thiên thể. Biết sự kiện hiếm gặp này, cô liền muốn thử.

Đêm quan sát, câu lạc bộ còn chuẩn bị cà phê, bánh ngọt… không khí náo nhiệt chẳng khác gì một buổi dạ tiệc ngoài trời.

Khoảnh khắc quan sát tốt nhất là mười một giờ đêm. Cuối tháng mười, đã qua vài trận tuyết, nhiệt độ ban đêm xuống gần âm mười. Đài thiên văn lại ở trên cao, gió thổi buốt xương.

Dù vậy, người đến vẫn đông bất ngờ. CLB chỉ có hai kính thiên văn, mà hết tốp này đến tốp khác chen chúc, nhiều người thậm chí chẳng có lượt.

Tô Dẫn Bạch đứng ngoài rìa, nhìn dòng người chen lấn mà có chút hối hận vì đã tham gia.

Chính lúc đó, Hoắc Khải Niên xuất hiện. Nói đúng ra, anh vốn đã ở đó, chỉ là cô không để ý. Khi cô lùi lại, vô tình va phải anh.

Theo phản xạ, cô bật thốt: “Xin lỗ…” Rồi vội vàng đổi sang tiếng Anh: “I am so sorry. Are you OK?”

Đêm quan sát cần hạn chế ánh sáng. Trên sân chỉ có một ngọn đèn đỏ lờ mờ, tuy không đến mức tối đen, nhưng cảnh vật vẫn mông lung.

Tô Dẫn Bạch chỉ biết mình vừa đυ.ng ai đó, còn cụ thể là ai thì nhìn không rõ.

Rồi, cô nghe thấy một giọng nam trầm thấp, mang ý cười: “Người Trung Quốc?”

Tô Dẫn Bạch bật “a”, cũng cười: “Phải. Xin lỗi nhé.”

Giọng kia lại vang lên, nhàn nhạt: “Người một nhà thôi, không tính.”

Giọng nói lười nhác, tự nhiên.

Tô Dẫn Bạch vốn không phải người giỏi xã giao, nhưng đêm nay đặc biệt. Chung quanh mờ tối, cô dựa vào lan can, chẳng nhìn rõ mặt ai, bỗng thấy thoải mái lạ thường.

Người bên cạnh cũng có vẻ vậy, chỉ trò chuyện lác đác.

“Em đi một mình à?” Anh hỏi.

“Không, đi với bạn cùng phòng. Nhưng cô ấy gặp được người mình thích, nên…”

Quả thật hôm đó Tô Dẫn Bạch đi cùng bạn cùng phòng người Mỹ. Cô bạn tính tình mạnh mẽ, vừa chạm mặt người mình thầm mến liền “đổi phe”, mất hút không tăm hơi.

Người kia bật cười: “Trùng hợp thế? Tôi cũng đi cùng bạn. Anh bảo tôi nên trải nghiệm chút "khí chất học thuật",kết quả mới tới chừng mười phút đã chẳng thấy bóng dáng đâu.”

Hai người nói thêm vài câu, rồi lại yên lặng.

Vốn dĩ là người xa lạ, lại chẳng nhìn rõ mặt nhau, Tô Dẫn Bạch cũng chẳng thấy áp lực phải tiếp lời, an tâm giữ yên lặng.

Một lúc sau, đám đông quanh kính thiên văn bỗng đồng loạt ồ lên kinh ngạc.

Rõ ràng, đã bắt được đuôi sao chổi kia.

Tô Dẫn Bạch còn phân vân có nên chen vào hay không, người bên cạnh chợt hỏi: “Muốn nhìn thử không? Dù sao cũng đã tới đây.”

Cô hơi ngạc nhiên: “Có được sao?”

Đương nhiên là cô muốn, nếu không đã chẳng dầm mình trong gió rét đêm nay. Nhưng chen kiểu gì giữa biển người này?

Người đó lại cười.

Thật lạ, anh hình như rất thích cười. Mỗi lần cười đều mang theo vẻ lười nhác, buông tuồng, vừa bất cần vừa thong dong, khiến người ta bất giác thấy anh có năng lực khống chế bầu không khí.

Một loại khí chất đặc biệt, chỉ là khi ấy Tô Dẫn Bạch chưa nghĩ sâu.

Người đó rời khỏi lan can, thẳng lưng đứng lên.

Trong ánh sáng đỏ mờ mờ, cô chỉ thấy lờ mờ một dáng người cao ráo, thẳng tắp.

Bóng dáng ấy mở miệng: “Thấy tôi chứ? Đi theo tôi, tôi đưa em đi ngắm sao chổi.”

Tô Dẫn Bạch bám theo anh, vòng qua mấy cụm người chen chúc, cuối cùng dừng lại ở một góc yên tĩnh khác của sân thượng. Ở đó đặt một thùng dụng cụ lớn, cao đến bắp chân cô.

Anh ngồi nửa người, mở nắp hộp: “Dù kính thiên văn này là của bạn tôi, nhưng tôi biết lắp. Loại nhỏ thôi, chắc không so được với kính của trường em…”

Một chiếc đèn đỏ mới bật lên, hắt sáng gương mặt mơ hồ.

Tô Dẫn Bạch không thấy rõ từng đường nét, chỉ thoáng nhận ra sống mũi thẳng, gương mặt có chút anh khí, toát ra thần thái đặc biệt.

Cô chẳng mấy bận tâm, ánh mắt đã bị hút trọn vào đôi tay kia, ráp ống kính, chỉnh trục, điều tiêu cự…

Không ít người tò mò vây lại bàn tán, anh vẫn ung dung thao tác. Vài phút sau, ngẩng đầu, khẽ ngoắc tay với cô: “Lại đây.”