Lại có người nói chen: “Đúng là cô ấy hơi thiệt. Ba mẹ ruột thì chẳng mấy thân thiết, giờ bà ngoại đi rồi, tính ra cũng gần như chỉ còn lại một mình.”
“Ấy chết, nói thế sao được! Người ta lấy chồng rồi cơ mà. Nghe bảo chồng cũng giàu có, nhà riêng đầy đủ, sao gọi là một mình được?”
“Nhắc mới nhớ, chồng Duẫn Bạch rốt cuộc là người thế nào vậy? Tôi nghe tên suốt mà chưa từng thấy mặt.”
“Đúng thế! Hai vợ chồng cưới cũng hai ba năm rồi chứ ít gì? Sao lần nào về thăm cô giáo Tô cũng thấy chỉ mình Duẫn Bạch, chồng cô ấy đâu chẳng thấy bóng dáng?”
Giọng ai đó hạ thấp, đầy bí mật: “Tôi nghe nói... tình cảm hai người hình như chẳng được tốt lắm đâu...”
Lời ra tiếng vào, thoáng mang cái kiểu “ngồi hóng chuyện thiên hạ cho vui”, không ngại đổ thêm dầu vào lửa.
Có lẽ những lời đó hơi chướng tai, lập tức có người phản bác: “Cái chuyện vớ vẩn này lại nghe ở đâu ra nữa thế? Duẫn Bạch là người có học có nghề, tử tế thế kia, với ai chẳng sống được! Đừng tào lao nữa! Người ta vợ chồng tình cảm không tốt thì liên quan gì đến các người.”
Lại có người phụ họa: “Hơn nữa, Duẫn Bạch chẳng phải vẫn thường xuyên đưa cô giáo Tô sang nhà bên kia ở sao? Nếu tình cảm không tốt, em xem thử, cô ấy có dám ngày nào cũng chăm lo cho bà ngoại đến thế không?”
Có người vội đứng ra giảng hòa: “Thôi nào thôi nào, giờ bọn trẻ yêu đương, hôn nhân đâu giống thời chúng ta, chưa chắc đã như mình nghĩ. Đừng đoán bừa. Nhưng mà... chồng của Duẫn Bạch thì... họ Hoắc đúng không? Hình như đúng là ít khi thấy qua mặt.”
Một người lập tức xung phong: “Cái này thì tôi biết rõ! Đúng là họ Hoắc. Tuy không thường đến, nhưng cũng chẳng phải chưa từng lộ diện. Gần nhất chính là lần lo tang sự cho cô giáo Tô ấy.
Tôi nhìn kỹ rồi, không nói chuyện khác, nhưng bề ngoài thì sáng sủa lắm, dáng dấp phong độ, nói năng cũng gọn gàng, đứng cạnh Duẫn Bạch thì quá xứng!
Chỉ có điều... cảm giác không cùng một thế giới với chúng ta. Người ta vừa đứng trong hành lang, quay sang chào tôi, mà tôi còn thấy lúng túng chẳng biết có nên đáp lại không nữa...”
Cả đám liền cười ầm, phóng đại cho thêm phần náo nhiệt.
Có người nhân đó thở dài: “Giờ đời này ấy à, nói gì cũng chỉ là ngoài da, quan trọng vẫn là có đứa nhỏ. Có con rồi, một gia đình mới thật sự thành hình! Nếu không, chung quy vẫn cứ thấy trống vắng…”
“Chuẩn luôn! Mấy cái khác là phù du cả, chứ con cái mới là chuyện lớn...”
Những lời lảm nhảm cứ thế vang lên, hết người này đến người kia nối tiếp.
Tô Duẫn Bạch tuy không tận tai nghe thấy, nhưng cũng thừa biết – hàng xóm láng giềng tám chuyện, cuối cùng thể nào cũng kéo sang đề tài “lấy chồng sinh con”.
Đặc biệt là sinh con.
Từ sau khi kết hôn, không chỉ bên nhà họ Hoắc, mà ngay cả hàng xóm ở đây cũng từng nhiều lần thăm dò chuyện này.
Đôi khi Duẫn Bạch cảm thấy cuộc đời thật nực cười. Hôn nhân, quan hệ gia đình, chuyện sinh đẻ... dường như tất cả mọi người đều nhiệt tình quan tâm.
Ngoại trừ chính hai người trong cuộc.
Nói chính xác hơn là... ngoại trừ Hoắc Khải Niên.
Ngay lúc ấy, dì Lưu cũng chẳng ngoại lệ, hỏi dò: “Tiểu Hoắc không về cùng cháu à?”
Tô Duẫn Bạch điềm nhiên đáp: “Anh ấy gần đây bận tăng ca.”