Tô Dẫn Bạch ngủ không sâu.
Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy tiếng gót giày cọ nhẹ trên tấm thảm, soàn, soàn, soàn, nhịp điệu đều đặn, trầm thấp, mang theo một loại ung dung đặc biệt.
Tiếng bước chân này… Hoắc Khải Niên?
Tô Dẫn Bạch mở mắt, nghiêng đầu nhìn.
Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà không quá rực rỡ, nhưng với đôi mắt vừa tỉnh dậy của cô lại quá chói. Cô theo bản năng khẽ nheo mắt, đưa tay che nửa ánh sáng.
Trong thoáng mơ hồ ấy, cô trông thấy một bóng dáng quen thuộc.
Không buồn để tâm đến sự chói lóa, Tô Dẫn Bạch ngẩng lên nhìn.
Hoắc Khải Niên đang ung dung dựa vào ghế sofa đơn đối diện, một tay vắt hờ trên tay vịn, tay còn lại vừa chống nửa gương mặt, vừa thỉnh thoảng dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên thái dương. Cả người mang vẻ lười biếng thong dong.
Ánh mắt anh chẳng tập trung vào đâu, chỉ thản nhiên phiêu đãng trong không khí, uể oải mà bất cần, nhưng lại có thứ khí chất trời sinh khiến người khác khó mà dời mắt.
Chẳng hạn như lúc này đây, đôi mắt đào hoa của anh hắt ánh sáng từ đèn pha lê, càng thêm sâu thẳm như chứa cả tinh hà. Cùng với đường chân mày sắc nét, sống mũi thẳng tắp…
Người đang ngồi thần du dưới ánh đèn, không những không trở nên thân thiện, mà còn càng toát ra nét thâm trầm khó đoán, khiến người ta càng muốn nhìn lâu hơn.
Tô Dẫn Bạch im lặng ngắm anh một hồi.
Hoắc Khải Niên dường như nhận ra cô đã tỉnh, đôi mắt xoay chuyển, vừa khéo chạm vào ánh nhìn của cô.
Anh nhướng mày, khóe môi tự nhiên cong lên, nụ cười quen thuộc đến mức ngay cả giọng nói cũng như mang theo hứng khởi: “Dậy rồi à? Mệt thì sao không về phòng ngủ?”
Tô Dẫn Bạch cụp mắt, ngồi thẳng dậy, thuận tay lấy chiếc laptop từ dưới bàn trà đặt sang bên, giải thích: “Còn sớm, chưa đến giờ ngủ. Vốn định xem chút tài liệu, không ngờ lại ngủ gục.”
Hoắc Khải Niên nửa như bâng quơ, nửa như đùa: “Cô giáo Tô cũng có lúc ngái ngủ cơ đấy?”
Tô Dẫn Bạch không trả lời, mà hỏi ngược: “Hôm nay anh rảnh rỗi hơn thường ngày sao?”
Vừa chạm tay vào máy tính, cô liếc thời gian, mới hơn tám giờ tối. Bình thường giờ này, làm gì dễ thấy bóng dáng Hoắc Khải Niên.
Anh ngồi thẳng dậy, hơi nghiêng người về phía trước: “Cũng tạm, công việc nào có lúc xong xuôi hết đâu.”
Nói đoạn, anh đẩy về phía cô một túi giấy trên bàn trà: “Đi ngang qua, tiện tay mua ít bánh, xem em có thích không?”
Tô Dẫn Bạch thoáng sửng sốt.
Cô nhận ra bao bì này.
Trùng hợp thế? Gần đây cô thường lui tới cửa tiệm này.
Nhưng nghĩ lại… nào có trùng hợp đến vậy, e rằng là cố ý mua.
Tô Dẫn Bạch chỉ biết dở khóc dở cười.
Quả thật dạo này cô có thường xuyên ghé mua, nhưng đâu phải cho mình. Xem ra đám thuộc hạ đi điều tra sở thích của cô chỉ nắm được nửa vời, chưa theo dõi đến cùng.
Chuyện thế này cũng chẳng phải lần đầu, cô đã quen, còn có thể giả vờ kinh ngạc: “À, đúng chỗ đó rồi.”
Nói xong, cô mở lớp giấy dầu, lấy một miếng bánh đậu xanh nhỏ nhắn, cắn thử một miếng.
Ánh mắt Hoắc Khải Niên đảo qua đĩa bánh xanh biếc trên bàn, rồi lướt qua đám vụn bánh rơi lả tả, rất nhanh lại thản nhiên dời đi.
Anh vốn chẳng ưa mấy thứ ăn vặt dễ rơi vãi này, đơn giản là mắt không thấy, lòng bớt phiền.
Hoắc Khải Niên đứng dậy, bước tới quầy bar giữa phòng, chẳng mấy chốc quay lại cùng một chai rượu và hai chiếc ly.
Anh bật nắp, lắc nhẹ chai rượu trước mặt cô, cười mời: “Uống chút nhé? Độ cồn thấp thôi.”
Tô Dẫn Bạch còn chưa kịp từ chối, rượu đã được rót ra.
Tiếng chất lỏng “tõm” một cái, rượu đỏ sẫm tràn vào đáy ly pha lê, sóng sánh, dần dần đầy lên.
Ánh đèn phản chiếu qua thủy tinh và rượu, loang loáng tạo thành từng vòng gợn sáng nhè nhẹ trên bàn trà. Tô Dẫn Bạch dõi mắt theo những gợn sóng đến khi lắng xuống, rồi mới ngẩng đầu nhìn anh.
Đêm, rượu, và Hoắc Khải Niên bỗng dưng chịu về nhà sớm, lại còn hứng thú tán chuyện…
Trong khoảnh khắc, cô thoáng nghi ngờ mình chưa tỉnh hẳn, vẫn còn trong mơ.
Nhưng đã là người trưởng thành, cô đâu đến nỗi tự lừa dối mình.
Trước khi ly rượu của anh kề sát ly cô, Tô Dẫn Bạch nhanh chóng đưa tay che miệng ly lại, khẽ thở dài: “Khải Niên, có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi.”
Động tác của anh dừng lại một thoáng, rồi lại rất tự nhiên rút ly về, khẽ nhấp một ngụm.
Anh cười nói: “Cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Là dì muốn mời chúng ta ăn một bữa. Em thấy sao?”
Sắc mặt Tô Dẫn Bạch lập tức sa sầm, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Hoắc Khải Niên nhướng mày, vẫn tiếp tục: “Em cũng biết tính dì rồi, quen thói mạnh mẽ, lại nóng nảy. Chuyện trước kia, chắc dì cũng nhận ra mình sai. Giờ bà ấy muốn mời cơm, cũng coi như xin lỗi…”
Chưa để anh nói hết, Tô Dẫn Bạch đã cắt ngang: “Khải Niên, anh có biết hôm đó bà ấy đã nói gì, làm gì không?”
Cô nhìn anh chăm chăm, vẻ mặt nghiêm túc, thậm chí còn hơi căng thẳng.