Tô Duẫn Bạch lái xe về tới chân tòa nhà trong khu chung cư thì trời đã sẩm tối. Ánh hoàng hôn xám nhạt phủ lên những dãy nhà cũ kỹ, xen kẽ những ô cửa sáng đèn, lấm tấm như sao trên nền trời đυ.c ngầu.
Một khung cảnh sinh hoạt hết sức bình dị và ấm áp, vậy mà rơi vào mắt Tô Duẫn Bạch lại giống như có ai vừa kéo mất bậc thang dưới chân, khiến lòng cô trống hoác, hụt hẫng đến khó thở.
Cô khẽ nghiêng người, nửa tựa vào vô lăng, lặng lẽ ngẩn người.
Đèn trên bảng đồng hồ nhanh chóng tự động tắt. Trong giây phút bóng tối từ bốn phía đang từ từ nuốt chửng lấy cô, một tiếng gõ nhẹ vang lên trên cửa kính xe.
Tô Duẫn Bạch theo phản xạ quay đầu lại.
Đó là dì Lưu – hàng xóm tầng dưới, đứng bên ngoài kính xe mỉm cười nhìn cô: “Đúng là cháu thật à? Sao về muộn thế này? Ăn cơm chưa? Còn bà ngoại cháu...”
Lời nói bỗng khựng lại.
Bà ngoại Tô Duẫn Bạch đã phát hiện ung thư gan giai đoạn cuối ba tháng trước. Bệnh tình tiến triển quá nhanh, người cũng đã mất, hậu sự xong xuôi hơn nửa tháng.
Giờ nhắc lại, không chỉ Tô Duẫn Bạch còn chưa nguôi, mà ngay cả dì Lưu cũng buồn lòng.
Tô Duẫn Bạch gắng gượng nở nụ cười: “Cháu vừa tan làm, về dọn dẹp chút đồ bà ngoại để lại.”
Cô mở cửa xuống xe, lúc này mới thấy bên cạnh dì Lưu còn có một cậu bé đang đứng – chính là Tráng Tráng, cháu ngoại của dì Lưu.
Thấy Tô Duẫn Bạch nhìn sang, thằng bé lập tức cười tươi rói, vui sướиɠ gọi to: “Chị Bạch, chị Bạch!”
Dì Lưu liền trừng mắt: “Bao nhiêu lần rồi, phải gọi là dì cơ mà!”
Tô Duẫn Bạch khoát tay, cười nhẹ: “Không sao đâu ạ, lớn lên tự khắc nó hiểu. Đừng dọa thằng bé.”
Cô còn cố ý cúi xuống, mỉm cười với Tráng Tráng. Bàn tay đưa ra định xoa đầu nó, nhưng nghĩ tới mình vẫn còn trong tang phục, đành rụt lại.
Cô hỏi: “Dì đưa bé đi dạo tiêu cơm à?”
Dì Lưu cười: “Ừ đấy! Thằng bé này tính khí lớn lắm, ở nhà thì chán chường, phải dắt đi một vòng mới yên.”
Thế là hai người lớn, dắt theo một đứa nhỏ, vừa trò chuyện vừa thong thả đi về phía trong.
Nhà Tô Duẫn Bạch nằm tận cuối khu, từ bãi xe đi vào phải đi qua một con đường nhỏ khá dài. Dù đã không còn sớm, nhưng ở đây hàng xóm láng giềng thân thiết mấy chục năm, tình cảm gắn bó, nên vào giờ cơm chiều xong, cả khu vẫn rôm rả, người người ngồi tán chuyện.
Tô Duẫn Bạch vừa đi vừa lễ phép chào hỏi: “Cháu chào ông bà ạ”, “Chào bác ạ”... tiếng gọi nối liền một mạch.
Đợi khi bóng ba người đã khuất hẳn, đám người ngồi tám chuyện mới khẽ trầm xuống. Rồi có ai đó thở dài: “Cô giáo Tô đúng là số không may... nhưng phải nói, con người có bản lĩnh thật, nhìn xem, nuôi dưỡng được đứa cháu gái như Duẫn Bạch kia, giờ là giảng viên đại học, oai phong lắm chứ!”
Chuyện phiếm vì thế rẽ sang gia đình cô giáo Tô.
Cô giáo Tô – chính là bà ngoại Tô Duẫn Bạch. Cả đời bà đứng lớp, tên thật thì ít người nhớ, nhưng gọi “cô giáo Tô” thì từ trẻ đến già trong khu ai cũng quen.
Có người phụ họa: “Ừ thì Duẫn Bạch có bản lĩnh thật, nhưng số phận thì... haizz. Cô giáo Tô hiền lành tốt bụng, vậy mà nói đi là đi. Mà Duẫn Bạch lại là đứa bà nuôi từ nhỏ, tình cảm nhất. Chắc con bé còn đau lòng lâu lắm.”