Lê Uyên xoa xoa cổ tay, chỉ cảm thấy vai, cánh tay, cổ tay, hông, chân, không chỗ nào là không mỏi nhừ.
Ấy là do hôm qua Lê Uyên vận động nhiều hơn thường lệ. Còn Ngưu Quý, Lê Uyên nhớ lúc mình lên giường ngủ thì hắn vẫn còn đang luyện công.
Thế mà giờ đã dậy sớm thế này rồi?
Thật không sợ luyện đến phế cả người à?
Lê Uyên trong lòng tắc lưỡi, nhưng cũng không nói gì. Hắn đợi Tôn Mập thức dậy dặn một tiếng rồi rời khỏi trung viện.
...
Xưởng rèn binh khí chiếm một khoảng đất không nhỏ ở ngoại thành. Bên ngoài trung viện là mấy nhà kho chứa sắt vụn và than củi.
Đi về phía trước nữa là một khoảng sân trống được nện bằng đất vàng, đây là nơi các sư phụ thợ rèn và hộ vệ thường ngày rèn luyện thể lực.
Đi qua khoảng sân này là khu nhà rèn nối liền nhau, lò lửa bên trong cháy suốt ngày đêm, khói lửa lượn lờ không tan.
Lê Uyên liếc nhìn mấy lần, ngoài tiếng “đinh đinh đang đang” ra thì chẳng thấy gì khác. Hắn vẫn luôn tò mò về nghề rèn, nhưng dù đã làm thợ học việc hơn một tháng, ấn tượng của hắn về việc rèn sắt vẫn chỉ dừng lại ở chương trình “cuộc thi rèn đao” ở kiếp trước.
Phòng tạp vụ nằm ngay bên cạnh.
Lê Uyên đợi một lát, mới nhận được tiền tháng và một ngày nghỉ từ Lâm quản sự đang đủng đỉnh đi tới.
Nghi thức ghi trên nửa cuốn đạo thư tuy đơn sơ, nhưng không phải là không cần chuẩn bị gì.
“Trước khi mặt trời lặn phải quay về, qua đêm ở ngoài thì tính là nghỉ hai ngày đấy!”
Lâm quản sự với bộ ria mép nhỏ nhắn nói với theo từ phía sau.
“Vâng!”
Lê Uyên sa sầm mặt mày nhét ba mươi đồng vào trong áo. Hơn một tháng sau khi đến thế giới này, đây là lần đầu tiên hắn bước ra khỏi cổng lớn của xưởng rèn binh khí.
“Đây mới đúng là cổ thành chứ.”
Con đường được lát bằng những phiến đá xanh to như cái chậu trải dài hai phía, ngăn cách các loại cửa hàng, tửu lầu, khách điếm ở hai bên.
Huyện Cao Liễu có nội thành và ngoại thành, tám con phố lớn chia thành mười sáu khu. Khu Vinh Thịnh nơi xưởng rèn tọa lạc thuộc khu vực náo nhiệt nhất ngoại thành.
Nhìn sang hai bên, nhà cửa san sát, giữa tiếng rao hàng của đủ loại gánh rong, dòng người qua lại trong những bộ y phục khác nhau dường như kéo dài bất tận.
Một cổ thành thực sự, không có những tiểu thư, công tử qua lại không ngớt, chỉ có những người dân thường bôn ba vì cơm áo gạo tiền.
Keng keng!
Có nha dịch tuần tra trên phố gõ thanh la, đám đông nơi họ đi qua đều vội vàng nép sang hai bên.