Chương 8: Động tĩnh tương hợp, Bạch Viên Phi Phong Chùy

“Thảo nào gọi là Bạch Viên Thung!”

Lê Uyên tập trung tinh thần ghi nhớ động tác của Lộ Trung, rồi thử học theo, nhưng trong lòng lại có chút thất vọng.

Đây là võ công sao?

“Học theo thế tấn của ta!”

Lộ Trung có vẻ không phải là người có kiên nhẫn chỉ điểm từng li từng tí, chỉ tự mình đứng tấn nửa canh giờ.

Trong lúc đó, hắn có chỉ điểm qua loa cho Ngưu Quý và vài học việc khác rồi cũng phủi tay bỏ đi.

Hắn vừa đi, lập tức có người buông thế tấn, không phải vì lười biếng, mà thật sự là đã mệt lả sau một ngày, không còn sức lực để đứng cái thế tấn hao tổn thể lực này nữa.

“Ghi nhớ trước đã, sau này luyện từ từ.”

Lê Uyên cũng thuận thế thả lỏng, đã thở hổn hển. Cơ thể hắn còn gầy yếu hơn phần lớn những người ở đây, thật sự không thể kiên trì nổi.

Cắn răng chịu đựng không phải là không được, nhưng gượng ép luyện tập e là không có kết quả, mà còn tự làm hại thân.

“Nội viện à! Ta nghe nói từ lâu trong lò rèn có một nội viện, học việc ở trong đó không những không cần làm việc, tiền công tháng còn rất cao nữa!”

“Đừng mơ tưởng đến nội viện nữa, được học võ công sớm thế này đã là may mắn lắm rồi!”

“Không biết Bạch Viên Thung này chúng ta bao lâu mới luyện thành? Nghe mấy lão học việc bị đưa tới khu mỏ nói, chỉ nhập môn thôi cũng mất hai ba năm?”

Trở lại trung viện, mấy học việc đều rất phấn khích.

“Mệt thế này, luyện võ làm sao? Muốn gia nhập nội viện, e là không thể nào.”

Lê Uyên lại lau mặt, trong lòng thầm than.

Học việc tiền viện cơm nước đầy đủ, hơn nữa nửa ngày làm việc nửa ngày luyện quyền, năm ngày còn được nghỉ hai ngày. Còn bọn họ, mười ngày mới được nghỉ một ngày không nói, cả ngày lại chẳng lúc nào ngơi tay.

So sánh thế nào được?

Môn võ công này chưa chắc đã không luyện thành, nhưng không biết là mấy năm hay là mười mấy năm nữa.

Lúc sắp vào phòng, hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Ngưu Quý, người đến trung viện cùng đợt với hắn vẫn đang cắn răng đứng tấn dưới trời đêm, mồ hôi nhễ nhại.

“Thằng nhóc này thật chăm chỉ.”

Trời vừa hửng sáng, Lê Uyên đã mở choàng mắt. Bên ngoài khung cửa sổ dán giấy, ánh sáng đã lờ mờ hiện ra.

Trên chiếc giường lớn tám người nằm chung, lúc này chỉ còn lại bảy người.

“Ngưu Quý dậy sớm thế?”

Tiết trời cuối thu đã se se lạnh, Lê Uyên vốn có thói quen mặc nguyên quần áo đi ngủ, lúc này chỉ việc xỏ chân vào đôi giày cỏ rồi bước ra cửa.

Trời gần sáng hẳn, bốn vầng thái âm đều đã lặn đi. Dưới ánh sáng mờ ảo, Ngưu Quý đang đứng tấn Bạch Viên, tiết trời cuối thu se lạnh là thế mà hắn lại mồ hôi đầm đìa.

“Tên này đúng là liều mạng thật!”