Chương 6: Động tĩnh tương hợp, Bạch Viên Phi Phong Chùy

Địa vị cao mà đãi ngộ cũng rất tốt, có thể nói là chỉ dưới mỗi chưởng quỹ.

Đối với những hộ vệ này, Lê Uyên có ấn tượng rất sâu sắc. Bọn họ ai nấy sức ăn đều kinh người, một người ăn bằng bảy tám học việc cộng lại.

“Tần Hùng huynh đệ!”

Tôn mập tròn như một quả cầu thịt từ nhà bếp bay vọt ra, tươi cười niềm nở đón chào: “Chỗ đệ vẫn còn giữ một vò rượu ngon, tối nay huynh đệ mình làm vài chén nhé?”

“Để sau hãy nói!”

Vẻ mặt thô kệch của Tần Hùng không chút biểu cảm, hắn quay sang nhìn đám học việc trung viện đang xếp thành một hàng như chim cút: “Học việc trung viện đều ở đây cả rồi? Gầy yếu quá!”

“Có mấy đứa đi khuân vác than củi rồi.” Tôn mập cười cười, khúm núm: “Mấy ngày nay cũng bồi bổ khá hơn rồi đó, trước đây còn gầy hơn nữa.”

“Ừm.”

Tần Hùng lạnh nhạt đáp lại, dáng vẻ nghiêm nghị không hay cười nói của hắn khiến đám học việc cả tiền viện lẫn trung viện đều cảm thấy hơi khó thở.

Soạt soạt!

Chẳng mấy chốc, ngoài cửa trung viện đã vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, hai ba mươi học việc từ các nơi vội vã kéo đến, có cả nam lẫn nữ.

“Học việc hậu viện, tạp vụ viện, ngoại vụ viện đều đến cả rồi sao?”

Lê Uyên hơi kinh ngạc.

Trận thế lớn thế này ư?

“Tốt, ai chưa đến thì không đợi nữa!”

Giọng Tần Hùng rất to, ánh mắt cũng rất hung dữ. Học việc nào bị hắn liếc mắt nhìn trúng cũng đều thở gấp mà bất giác lùi lại.

“Hôm nay Tần mỗ đến đây làm gì, chắc hẳn một vài người trong các ngươi đã đoán ra rồi.”

Lê Uyên cúi đầu, dùng khóe mắt liếc qua những học việc khác, quả nhiên thấy vài người trong số họ lộ vẻ vui mừng, trong lòng chợt xao động không thôi.

Lẽ nào không được phân đến tiền viện cũng có cơ hội học võ sao?

“Ở huyện Cao Liễu này, trong trăm nghề, việc ở lò rèn binh khí chúng ta thuộc hàng cực khổ mệt nhọc nhất, nhưng mỗi lần tuyển nhận học việc, vẫn không thiếu người tranh nhau đến ghi danh? Thậm chí có người còn đút tiền để được làm học việc của chúng ta?”

Tần Hùng nói rồi liếc mắt nhìn Lê Uyên. Người sau vẫn cúi đầu ngoan ngoãn, trong lòng cũng có chút kinh ngạc.

“Nhị ca đã đút tiền sao? Chẳng trách đại tẩu cứ nhìn mình không thuận mắt…”

Lê Uyên hơi bừng tỉnh, nhưng lại không khỏi buồn bực.

Mình đi làm học việc mà cũng phải đút tiền mới vào được ư?

Chuyện này hắn thật sự không biết.

“Bởi vì, trong các nhà ở huyện Cao Liễu, chỉ có Tứ Quý Dược Đường, Tam Hà Bang, Sài Bang, Nhất Tự Khách Điếm, Ngư Bang, và lò rèn binh khí chúng ta mới truyền thụ võ công cho học việc! Kể cả học việc trung viện các ngươi, chỉ cần làm một hai năm, bình thường cũng sẽ có cơ hội này!”