Học việc ở ba viện tiền, trung, hậu, đãi ngộ dĩ nhiên của trung viện nhà bếp là tệ nhất, hậu viện khá hơn một chút, và tiền viện là tốt nhất.
Đám học việc ở tiền viện không chỉ đỡ vất vả hơn bọn họ, tiền công tháng được cả trăm đồng, mà còn có cơ hội học võ.
Tiếc là hắn thân thể yếu đuối, thật sự không thể so với đám học việc ở tiền viện khỏe như nghé con kia được. Nếu không nhờ biết mấy chữ, chưa chắc hắn đã được nhận vào.
“Học võ công e là còn khó hơn. Nhưng mà phải thử xem nghi thức có tác dụng không đã.”
Lê Uyên lẳng lặng làm xong việc của mình, chuẩn bị đi tìm Tôn mập xin nghỉ nửa ngày, lĩnh tiền công tháng để đi sắm sửa những thứ cần cho nghi thức.
Học việc ở trung viện mười ngày được nghỉ một ngày. Trước đây hắn không về nhà nên đã để dành được ba ngày phép, có thể xin nghỉ bất cứ lúc nào.
Khi hắn vừa rửa mặt xong, còn chưa kịp đi tìm Tôn mập thì đã nghe trong sân có tiếng xôn xao.
“Ủa? Sao bọn họ lại qua chỗ chúng ta?”
Có học việc đứng bật dậy.
Mười mấy thiếu niên trạc tuổi bọn họ nhưng người nào người nấy đều khá cường tráng, xách theo đại chùy cán gỗ đi đến sân đất vàng trước trung viện.
“Học việc tiền viện sao? Ai nấy cũng khỏe dữ vậy?”
Lê Uyên thầm nghĩ.
So với đám học việc trung viện gầy gò như gà con, đám học việc tiền viện trông đứa nào đứa nấy khỏe như nghé con.
Hơn một tháng nay, cơ thể hắn cũng đã được bồi bổ khá hơn nhiều, nhưng so với đám nghé con ở tiền viện này, sự chênh lệch có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Xem ra cùng là học việc, nhưng đám học việc tiền viện và trung viện, ngoài đãi ngộ trong lò rèn và chênh lệch về căn cốt, gia cảnh cũng có khác biệt.
Thế nhưng đám nghé con này mà so với người đi phía sau bọn họ thì lại chẳng khác nào châu chấu đá xe.
“Người này đô con thật!”
Mi mắt Lê Uyên giật giật.
Gã trung niên kia cao đến hơn một mét chín, cánh tay to khỏe, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày hung dữ, bước đi như có gió, khiến người ta nhìn mà hoảng sợ.
“Là Tần hộ vệ!”
Một học việc kinh hô lên, tất cả học việc bao gồm cả Lê Uyên vội vàng đứng dậy, cùng Tôn mập ra nghênh đón.
Lò rèn binh khí đặt tại huyện Cao Liễu, nhưng việc làm ăn đã sớm vươn tới mấy huyện lân cận, thậm chí cả phủ thành Trật Long. Trong lò rèn ngoài các sư phụ ra, còn có không ít hộ vệ.