Chương 4: Lê Uyên

“Lão cả đời tâm tâm niệm niệm thụ lục thành tiên, lẽ nào lại là thật?”

Lê Uyên tự hỏi.

Nỗi ám ảnh của lão, ban đầu hắn không hề tin. Thời đại nào rồi mà còn tin vào cái trò thụ lục thành tiên.

Kiếp trước hắn cũng quen biết mấy vị đạo sĩ đã thụ lục, cũng chẳng thấy ai có đạo thuật thần thông gì.

Đặc biệt, nghi thức được ghi trong nửa cuốn đạo thư kia còn không phải là thụ lục chính thống.

Phải biết rằng, nghi thức thụ lục chính thống không chỉ có thụ lục, mà còn bao gồm kinh, giới, phải truyền độ, còn phải có giám độ sư, truyền độ sư, bảo cử sư ở lục đàn.

Mà cái gọi là “Thương Thiên thụ lục” trong đạo thư kia lại cực kỳ đơn giản, thậm chí có thể nói là sơ sài. Nhưng bây giờ...

“Mình đã xuyên không rồi, còn có gì là không thể?”

Tâm trí Lê Uyên bay bổng.

Lý trí nói với hắn rằng điều này không thể nào, nhưng trong lòng vẫn ôm một tia may mắn.

Vạn nhất thì sao?

“Vạn nhất ta, không, Đạo gia ta đây thực sự có cơ duyên thụ lục thành tiên thì sao?”

Càng nghĩ, lòng Lê Uyên càng dâng lên một nỗi kích động khó tả. Nếu không phải biết bây giờ không đúng lúc, hắn chỉ hận không thể lập tức cử hành nghi thức ngay.

Học việc, thợ phụ, sư phụ, chưởng quỹ cái quái gì chứ?

Đạo gia muốn về nhà!

Đạo gia muốn thành tiên!

Đạo gia đang rửa nồi.

Ba cái nồi sắt khổng lồ dùng cho cả trăm người ăn uống, cái nào cái nấy đều to hơn cả bồn tắm. Lê Uyên rửa vô cùng chật vật, phải nhoài người trên miệng nồi, gần nửa thân mình chui cả vào trong để cọ rửa.

Ào ào!

Một thùng nước lớn được dội vào nồi, Lê Uyên bắt đầu tráng lại lần cuối. Những học việc khác cũng chẳng ai được ngơi tay.

Kẻ bổ củi, người gánh nước, chuẩn bị than củi, khuân vác các loại thỏi sắt, lau chùi binh khí, quét dọn...

“Haizz, mệt quá đi mất. Nghe nói đám Đô Vân, Lộ Trung ở tiền viện, mỗi ngày chưa đến trưa đã được nghỉ ngơi, năm ngày còn được nghỉ hai ngày nữa.”

“Ai bảo chúng ta thân thể yếu đuối không được chọn chứ? Nghe nói đám ở tiền viện còn có khả năng học được võ công đó!”

“Thôi ráng đi, ráng ba năm nữa.”

“Mai phải xin nghỉ một bữa thôi, mệt quá rồi! Haizz, thèm ăn thịt quá đi!”

Vắng bóng Tôn mập ở bên, đám học việc vừa làm vừa rủ rỉ trò chuyện.

“Tiền viện...”

Lê Uyên đang khởi động giãn cơ trong một góc, cũng lắng nghe bọn họ nói chuyện.

Học việc của lò rèn binh khí đương nhiên không chỉ có bảy tám người ở nhà bếp bọn họ. Hậu viện phục vụ gia đình chưởng quỹ có năm sáu người, tiền viện phụ giúp trong cửa hàng, làm chân chạy vặt cho các sư phụ cũng có hơn chục người.