Chương 3: Lê Uyên

Giờ phút này, hắn lại không kìm được mà nhớ về kiếp trước.

Bia, nước ngọt, đồ nướng, rồi máy lạnh, ti vi, sô pha, điện thoại... Thậm chí cả lão sư phụ già trước lúc lâm chung vẫn một lòng một dạ muốn được vào biên chế, có đạo tịch.

“Tại sao mình lại xuyên không cơ chứ? Mình còn có thể quay về được không?”

Húp ngụm canh suông để cố nuốt trôi chiếc màn thầu, Lê Uyên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời có một vầng mặt trời lớn và ba vầng nhỏ hơn, nước mắt suýt nữa thì trào ra.

Tại sao lại xuyên không?

Hơn một tháng qua, Lê Uyên đã tự hỏi mình câu này không biết bao nhiêu lần, cố gắng lục lại ký ức trước khi xuyên qua.

Thân là một đạo sĩ lang thang không biên chế, sau khi sư phụ qua đời, hắn đến cả mấy việc ma chay cưới hỏi ở quê cũng chẳng chen chân vào nổi. Hắn bất đắc dĩ phải đổi nghề, mở một siêu thị nhỏ ở thị trấn quê nhà, tuy không giàu có nhưng cũng được yên tĩnh.

“Hôm đó mình đang nằm ườn trên sô pha nghịch điện thoại, sau đó... Khoan đã, nghi thức thụ lục!”

Tựa như có một tia sét xé toang màn sương mù, toàn thân Lê Uyên run lên, suýt nữa làm đổ nửa bát canh xuống đất.

“Đúng rồi, là nghi thức thụ lục!”

Cố nén sự chấn động trong lòng, Lê Uyên lại ngồi xổm xuống, không để những người khác chú ý, nhưng tâm trí đã không thể kìm nén mà bay xa.

Kiếp trước, lão sư phụ của hắn, người cho đến lúc chết vẫn không thể vào biên chế đã để lại cho hắn nửa cuốn đạo thư.

Hắn từng xem qua cuốn sách đó vài lần nhưng không mấy hứng thú, đối với chuyện “thụ lục thành tiên” mà sư phụ lúc sinh thời luôn tâm niệm, hắn căn bản chẳng cho là thật.

Mãi cho đến ngày trước khi xuyên không, chẳng hiểu sao hắn lại nhớ đến nghi thức được ghi trong sách.

Và rồi...

“Rốt cuộc có phải là vì nghi thức đó không?”

Nuốt nốt nửa cái màn thầu cùng nửa bát canh vào bụng, Lê Uyên vẫn không ngừng lẩm bẩm trong lòng.

Hắn không cho rằng cái nghi thức thụ lục gì đó có thể khiến mình xuyên không, nhưng ngoài lý do này ra, hắn thực sự không nghĩ ra được khả năng nào khác.

“Thụ lục, Thương Thiên thụ lục...”

Lê Uyên lẩm nhẩm.

Hắn đương nhiên không lạ gì hai chữ “thụ lục”.

Đạo gia cho rằng phù lục là do trời đất tự nhiên kết thành, được thần tiên mô phỏng lại rồi truyền cho thế gian.

Mà đạo sĩ chỉ sau khi được thụ lục, tên được ghi vào sổ trời, có đạo vị thần chức thì mới có thể điều khiển phù lục, từ đó sở hữu những đạo thuật thần thông không thể tưởng tượng nổi như triệu hồi quỷ thần, an trấn ngũ phương, hàng yêu diệt ma, chữa bệnh trừ tai.