Chương 2: Lê Uyên

Một tháng trước lúc mới đến, Lê Uyên cũng suýt bị cái vá của ông ta phang cho vỡ đầu.

“Tay chân nhanh nhẹn lên một chút! Các sư phụ ở sân trước sắp dậy rồi, làm lỡ bữa cơm của họ thì không chỉ ăn mấy đạp là xong đâu!”

Gã Tôn mập lăm lăm cái vá trong tay, rồi chửi đổng lên.

Đám học việc không dám ngẩng đầu, tay chân lại càng thoăn thoắt hơn mấy phần.

Mãi cho đến khi gã mập quay lại nhà bếp, tên học việc bị đánh mới lẳng lặng bò dậy. Dù toàn thân đau nhức, hắn cũng không dám chậm trễ công việc.

Lê Uyên mặt vẫn lạnh như tiền.

Tiệm rèn Binh Khí là một trong những lò rèn lớn nhất thành Cao Liễu, nuôi cả trăm người từ hộ vệ, sư phụ, thợ phụ cho đến học việc.

Học việc dĩ nhiên là có địa vị thấp nhất. Tiền công ít ỏi, ăn uống kham khổ đã đành, lại còn thường xuyên bị đánh mắng. Muốn có đãi ngộ tốt hơn thì ít nhất phải trở thành thợ phụ, thậm chí là sư phụ.

Khi bốn vầng thái dương nhô lên khỏi biển mây, bữa cơm cuối cùng cũng được dọn xong. Gương mặt đám học việc bận rộn suốt từ sáng sớm mới thoáng hiện chút tươi cười.

Ngoài giờ ăn ra, đám học việc thực sự chẳng có lúc nào ngơi tay.

Bổ củi, gánh nước, chuẩn bị than củi, vận chuyển các loại thỏi sắt, lau chùi binh khí, quét dọn...

Dù vậy, mỗi khi tiệm rèn tuyển học việc vẫn không thiếu người tìm đến.

Nguyên nhân không gì khác ngoài việc đãi ngộ của tiệm rèn thuộc hàng tốt nhất trong số các cửa tiệm tuyển người học việc ở huyện Cao Liễu.

Không chỉ mỗi tháng có ba mươi đồng tiền công, mà cơm nước cũng khá hơn nhiều so với đám tiệm thuốc, tiệm mộc.

Nghề rèn sắt là công việc cực kỳ vất vả, bụng không có gì thì chẳng thể làm nổi.

Dĩ nhiên, học việc không được hưởng đãi ngộ này. Cứ bảy ngày mới được thấy chút dầu mỡ, chỉ vậy thôi mà đám học việc đã vô cùng mãn nguyện.

Mấy tiệm bên cạnh thì chỉ có mồng một, ngày rằm mới được nếm chút đồ mặn, thậm chí có nơi quanh năm suốt tháng chẳng thấy nửa giọt dầu.

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, sân trước đã văng vẳng tiếng rèn sắt “đing đing đang đang”, đám học việc mới được ăn bữa sáng và nghỉ ngơi ngắn ngủi được một lát.

“Phải cố ba năm mới thành thợ phụ được.”

Đám học việc ngồi xổm túm năm tụm ba trong góc tường. Lê Uyên bưng bát cơm ngồi một mình một góc, hai bắp tay mỏi nhừ cầm chiếc bánh màn thầu, trong lòng không khỏi chua xót.

Ở kiếp trước tuy hắn chỉ là một đạo sĩ lang thang không biên chế, không đạo tịch, nhưng theo sư phụ lăn lộn ở chốn thôn quê cũng kiếm được không ít dầu mỡ. Ngay cả lúc thê thảm nhất cũng chưa từng khổ sở như thế này.