Chương 17: Tuyệt kỹ Phi Phong Chùy, Tinh Thông!

“Phi Phong Chùy cấp bậc Tinh Thông?”

Bàn tay đang nắm lấy chuôi búa hơi run lên, tim Lê Uyên đập nhanh. Hắn phải hít sâu mấy hơi liên tục mới đè ép được ham muốn mãnh liệt định “chưởng ngự” ngay cây thiết chuỳ này.

Thực tế chỉ cần nắm lấy cán búa, hắn đã cảm thấy toàn thân thư thái lạ thường, bao nhiêu mệt mỏi từ việc đứng tấn trước đó dường như đều tan biến sạch sành sanh.

“Hèn gì lão đầu tử cứ đau đáu không quên việc thụ lục. Mình còn chưa chính thức chưởng ngự binh khí mà cảm giác đã khác biệt đến thế này rồi!”

Cái cảm giác này vô cùng kỳ diệu, giống như một cánh tay đã mất đi nhiều năm, nay đột ngột tìm lại được vậy.

“Bình tĩnh, phải bình tĩnh. Bao nhiêu người đang nhìn thế này, nếu cái búa đột nhiên biến mất thì quá lộ liễu...”

Miệng thì tự nhủ bình tĩnh, nhưng trong lòng Lê Uyên vẫn nóng hực như lửa đốt. Đây chính là kỹ pháp Phi Phong Chùy cấp độ Tinh Thông cơ mà!

“Nhìn ta đây!”

Sau khi đi một vòng chỉ điểm, nắn bóp đám học đồ vào đúng tư thế mình muốn, Tần Hùng trở về vị trí cũ, quát lớn một tiếng thu hút sự chú ý của toàn bộ mọi người.

Chát! Chát!

Tần Hùng xuống tấn theo thế Bạch Viên, hai cánh tay vung ra như roi, lại cương mãnh như chuỳ, đánh vào không khí tạo nên những tiếng nổ giòn giã: “Lực phát từ đất, gốc ở bàn chân, chủ tể tại eo hông, kinh qua vai cánh tay và phát tiết ra ở đầu ngón tay!”

“Bạch Viên Bái Tý!”*

*Vượn trắng vung tay.

Thân hình Tần Hùng bất động, nhưng tiếng xé gió từ hai cánh tay vung lên vang vọng khiến ngay cả Lê Uyên đứng ở hàng cuối cũng nghe rõ mồn một, kéo toàn bộ sự chú ý của hắn từ Chưởng Binh Lục trở về.

Cùng một động tác, nhưng Tần Hùng thể hiện ra uy lực vượt xa Lộ Trung. Hình thể của hắn lúc này thực sự như một con linh viên, vừa linh hoạt vừa hung bạo.

Vung tay phát lực, quyền ra như chuỳ nện, đây mới thực sự là Bạch Viên Phi Phong Chùy sao?

“Bạch Viên...”

Lê Uyên nhìn chằm chằm vào Tần Hùng, một mặt đối chiếu thân hình hắn để điều chỉnh động tác của mình, mặt khác trong đầu lại hồi tưởng về hình ảnh loài vượn từng thấy ở kiếp trước.

Chẳng hiểu sao, hắn lại nhớ tới bộ phim Tây Du Ký, vị Mỹ Hầu Vương kia chẳng phải cũng là một con linh hầu sống động đó sao?

Vượn, khỉ...

“Giống như tượng hình quyền ở kiếp trước vậy...”

Lê Uyên trầm tư, dường như đã lờ mờ hiểu được môn võ công này phải luyện như thế nào.

“Đứng tấn nhìn thì đơn giản nhưng nhập môn mới khó! Nhớ kỹ những gì hôm nay học được, đủ để các ngươi dùng cả đời rồi!”