Chương 14: Sát phạt vi binh, Chưởng Binh Lục

Nữ nhân đó trạc hai mươi tuổi, tuy không son phấn nhưng cũng có vài phần nhan sắc, chỉ là lúc này đang trừng mắt nhìn hắn với vẻ mặt không vui.

Là người thê tử mà nhị ca đã định ước từ nhỏ.

“Đại tẩu?”

Lê Uyên được nhị ca đỡ đứng dậy. Hắn nhận ra vẻ không vui của đại tẩu, lại thêm trong lòng đang có chuyện nên chỉ để lại nửa cân thịt heo đã mua rồi mặc kệ sự níu kéo của Lê Lâm mà rời khỏi con hẻm.

“Phù!”

Bên ngoài con hẻm, Lê Uyên một tay vịn tường, một tay nắm chặt ba tiền bạc vụn mà nhị ca nhét vào túi, vẻ mặt phức tạp.

Bên tai, hắn vẫn loáng thoáng nghe thấy giọng nói chanh chua của đại tẩu: “Chỉ có mình ông trọng tình nghĩa à? Ta mà không đỡ đần cho thì bọn đòi nợ đã sớm ném hai huynh đệ các người xuống hồ Bích Thủy rồi.”

“Số tiền nhị ca lo cho mình vào xưởng rèn là tiền đi vay sao? Vay bao nhiêu?”

Lê Uyên nghiến răng, nhưng không quay lại để làm mâu thuẫn giữa phu thê hai người thêm gay gắt.

Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa nhìn thấy tấm phù lục với những đường vân phức tạp kia. Và lần này hắn cảm nhận được nhiều thứ hơn nữa.

“Chưởng Binh Lục!”

Nghi thức quả nhiên có tác dụng!

Nhưng mình không quay về, không quay về được nữa sao?

Niềm vui và nỗi cay đắng cùng lúc ùa vào lòng, Lê Uyên thậm chí còn thấy hơi sợ hãi. Nghi thức này lại nguy hiểm đến thế ư?

Lẽ nào kiếp trước mình chết là vì cái nghi thức này?

“Chưởng Binh Lục!”

Một lúc lâu sau, Lê Uyên đè nén những cảm xúc phức tạp trong lòng, bắt đầu cảm nhận tấm “Lục do Thương Thiên ban tặng” này.

Trong vô thức, hắn thậm chí có phần hiểu được tiếng động khổng lồ và những màu sắc mình thấy được sau nghi thức ban nãy.

Đó là cách mà tấm Chưởng Binh Lục này biến đổi để giao tiếp với hắn, và cuối cùng, nó hóa thành hình dạng phù lục như hiện tại để hắn có thể hiểu được?

Lê Uyên dường như đã tỏ tường.

Nhưng vẫn không hiểu gì cả.

Gã đạo sĩ vườn Lê Uyên có chút xấu hổ. Hắn học nghệ không tinh, trăm kinh chẳng tỏ, lại càng không có nghiên cứu gì về phù lục.

Ong!

Dường như cảm nhận được suy nghĩ của hắn, Lê Uyên lại nghe thấy một tiếng động lớn. Nhưng chưa kịp sợ hãi, khi cảm ứng lại lần nữa, hắn không khỏi sững sờ, trợn mắt há mồm.

[Thụ Lục lần đầu: Chưởng Binh Lục.]

[Chưởng Binh Chủ bậc một, Lê Uyên.]

[Số binh khí có thể ngự sử: 1.]

Vãi!

Tổ sư môn cũng “chất chơi” thế này cơ à?