Chương 12: Thương Thiên Thụ Lục

Lê Uyên còn chưa kịp gõ cửa, cổng sân đã mở ra. Một nam nhân cao chưa tới bảy thước, gương mặt có vài phần sương gió, vừa kích động vừa áy náy ra đón, nắm chặt lấy tay hắn.

“Nhị ca...”

Lê Uyên mở miệng nhưng không biết nói gì, mặc cho nam nhân này kéo mình vào nhà.

Ký ức của tiền thân chợt ùa về.

Nhà họ Lê vốn là một gia đình sa sút. Mấy năm trước ở phường Sài Ngư cũng được coi là bậc trung, ba đời cần cù chăm chỉ cũng tích góp được chút ít của cải, nhà có ruộng, có thuyền, cuộc sống cũng xem như không tệ.

Nhưng gầy dựng ba đời, phá sản trong chốc lát. Người phụ thân trời đánh của hắn không biết làm sao lại dính vào cờ bạc, nửa năm đã thua sạch gia sản, sau khi làm gia gia tức chết thì chính ông cũng bệnh chết trên giường.

Chỉ còn lại ba huynh đệ nương tựa vào nhau mà sống. Vài năm sau, lão đại Lê Nhạc mất tích, chính nhị ca Lê Lâm đã một tay nuôi hắn khôn lớn.

“Chắc chưa ăn gì phải không? Đệ nghỉ một lát đi, nhị ca đi nấu cơm cho đệ, đại tẩu đệ đi làm rồi.”

Lê Lâm dụi dụi mắt, vội vã bước ra ngoài. Trong căn nhà nhỏ, Lê Uyên khẽ thở dài.

Vào xưởng rèn binh khí là ý của tiền thân. Nhị ca hắn đã gần ba mươi, sau khi lấy thê tử thì không thể nào cứ ở chung với đệ đệ mãi được.

Kể từ đó, nhị ca Lê Lâm luôn mang trong lòng cảm giác áy náy, cho rằng mình đã phụ lòng huynh đệ, phụ lòng phụ mẫu.

Nhưng đối với một gia đình nghèo khó, được gửi vào xưởng rèn binh khí đã là một con đường cực kỳ tốt rồi.

“Phù!”

Tiêu hoá hết những cảm xúc đang trào dâng trong lòng, Lê Uyên bước ra ngoài, đi vài vòng rồi rẽ vào sân sau, nơi chất đầy đồ đạc lặt vặt và than củi.

“Tứ phương ngũ sinh...”

Lê Uyên thầm niệm trong lòng. Đêm qua trong mơ, hắn đã thực hiện “nghi thức Thụ Lục” không biết bao nhiêu lần, dù đã rất quen thuộc nhưng vẫn vô cùng căng thẳng.

Cảm giác này hệt như một người sắp chết đuối đang cố vớ lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Lấy mình làm trung tâm, Lê Uyên vẩy máu của năm loài vật theo phương vị của nghi thức, cho đến khi mùi máu tanh nồng nặc trong khoang mũi.

Lúc này, hắn mới hít một hơi thật sâu, cúi người hành lễ, trong lòng và ngoài miệng đồng thanh niệm: “Đệ tử Lê Uyên, thông đọc trăm kinh để thấy trí tuệ, cẩn giữ các giới để sáng tỏ tâm mình, một lòng cứu nhân độ thế, nguyện vì tiên hiền truyền lại kinh điển...”

“Đệ tử Lê Uyên, kính cầu Thương Thiên thụ lục!”