Chương 10: Thương Thiên Thụ Lục

Một nha dịch cao lớn, khoé mắt có nốt ruồi giơ cao một bức chân dung và hét lớn: “Đây là độc hành đại đạo Niên Cửu, ai phát hiện tung tích của hắn, thưởng năm lượng bạc, bắt được, thưởng năm mươi lượng bạc. Kẻ nào che giấu không báo, một khi bị phát hiện, xử cùng tội!”

“Năm mươi lượng?”

Không ít người trong đám đông hít một hơi khí lạnh, nhao nhao ngó đầu sang xem.

Lúc đám nha dịch đi qua, Lê Uyên chỉ liếc nhìn bức chân dung tên đại đạo hung ác rồi không để tâm nữa, hắn cúi đầu tính toán chuyện của mình.

“Nghi thức Thụ Lục ghi trong nửa cuốn đạo thư cần ngũ sinh. Kiếp trước mình dùng thịt của năm loài vật, bây giờ thì...”

Trước tiệm thịt, gã bán hàng cầm dao chặt thịt không đợi hắn hỏi đã báo giá: “Một cân thịt heo hai mươi tám đồng...”

Liếc nhìn tấm bảng gỗ trong tiệm, Lê Uyên không khỏi giật giật mí mắt.

Hắn đã sớm liệu được rằng tiền công một tháng của mình chỉ đủ mua một cân thịt heo, bởi lẽ đám thợ học việc khác ba năm trời còn chẳng thấy được một đồng nào.

“Tiểu ca, có huyết heo không?”

“Huyết heo? Ngươi muốn mua thì tám đồng một cân.”

“Huyết heo cũng đắt thế á?”

Lê Uyên thấy hơi xót ruột, dù sao hắn cũng chỉ có vỏn vẹn ba mươi đồng.

“Một con heo có được mấy cân huyết? Tám đồng mà còn chê đắt? Đi đi đi, không có tiền thì đừng làm loạn ở đây!”

“Bớt chút nữa đi.”

Sau một hồi mặc cả, Lê Uyên mua được nửa cân thịt heo cùng với huyết heo, huyết dê, huyết gà, huyết chó mỗi loại nửa cân, trong người chỉ còn lại bốn đồng.

“Thịt ngũ sinh đã được, vậy máu của chúng chắc cũng không sao đâu nhỉ? Dù sao thì ở kiếp trước, người xưa cúng tế cũng hay dùng huyết thực.”

Luồn lách giữa dòng người, lòng Lê Uyên có chút nặng trĩu.

Vừa lo máu không dùng được, lại vừa lo nghi thức này có thật sự hiệu nghiệm hay không.

...

“Còn thiếu máu bò. Triều đình quy định, kẻ gϊếŧ bò sẽ bị đánh một trăm trượng, phạt tù một năm rưỡi, đày đi một ngàn dặm.”

Hơn một canh giờ sau, đi khắp cả con phố Vinh Thịnh mà Lê Uyên cũng không tìm nổi một sợi lông bò, đành phải bất đắc dĩ từ bỏ.

“Ta nhớ trong một dị bản khác, ngũ sinh cũng có thể là nai, hươu, hoẵng, sói, thỏ mà?”

Mãi cho đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, Lê Uyên mới tìm được một nơi bán thỏ rừng. Hắn đợi hơn một canh giờ, nhân lúc có người làm thịt thỏ mới bỏ ra ba đồng cuối cùng để mua chưa tới hai lạng huyết.

“Giờ thì khuynh gia bại sản thật rồi!”