Năm Đại Vận thứ 1452, tại phủ Trạch Long, huyện Cao Liễu.
Két!
Liếc nhìn dãy giường dài bừa bộn phía sau, Lê Uyên chẳng buồn đợi những người cuối cùng rời khỏi phòng. Hắn đẩy cửa bước ra.
Sương sớm cuối thu vẫn chưa tan hết, nhưng trong thành Cao Liễu đã bắt đầu vấn vương từng làn khói bếp, xa xa vọng lại tiếng người lao xao.
Đập vào mắt là một khoảng sân không lớn lắm. Sáu bảy thiếu niên trạc tuổi hắn, mình mặc áo gai đang bận rộn luôn tay.
Rửa mặt, bổ củi, gánh nước, nhóm lửa, nấu cơm...
“Phù!”
Kéo chặt lại tấm áo gai mỏng manh, Lê Uyên hít một hơi thật sâu rồi hòa vào đám học việc đang gọi nhau í ới.
Một ngày của gã học việc tại Tiệm rèn Binh Khí bắt đầu bằng việc bổ củi, gánh nước.
“Mới một tháng lẻ ba ngày, mười hai năm dài đằng đẵng biết sống sao đây? Khó quá! Kiếp trước học chút nghề đã chẳng dễ dàng, kiếp này còn gian nan hơn!”
Tay chân thoăn thoắt làm việc, Lê Uyên không khỏi thầm than trong lòng.
Kiếp trước hắn theo sư phụ đạo sĩ giang hồ học mấy nghề như sửa sang mộ phần, làm pháp sự siêu độ, hay đỡ đẻ cho sản phụ khó sinh, cũng chỉ mất có hai ba năm là thành thạo.
Vậy mà làm học việc ở cái Tiệm rèn Binh Khí này lại ngốn hết mười hai năm!
Ba năm làm tạp dịch, hai năm làm thợ phụ, bảy năm không công!
Lê Uyên thầm oán thán, nhưng tay không dám chậm lại nửa khắc, chỉ đành tự trách mình “thức tỉnh” quá muộn. Vừa mở mắt ra đã thấy mình bán thân cho Tiệm rèn Binh Khí.
Lại còn vì thân thể quá gầy yếu mà không được phân ra sân trước...
“Rầm!”
Từ phía nhà bếp bất thình lình vang lên một tiếng động lớn.
Gã đầu bếp mập tay cầm chiếc vá lớn, một cước đá văng một tên học việc áo xám xuống đất, đám mỡ trên mặt rung lên bần bật: “Thằng chó đẻ! Lão tử đây để học được ngón nghề xóc chảo nấu ăn này đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, ngươi cũng dám học lén à!”
“Tôn đầu bếp, ta sai rồi, ta không dám nữa, không dám nữa đâu ạ.”
Tên học việc kia ôm đầu kêu la thảm thiết nhưng không dám né tránh, cắn răng chịu trận đòn thừa sống thiếu chết.
Đám học việc trong sân sợ đến câm như hến. Lê Uyên thì cúi đầu, mặt không chút biểu cảm.
Học việc phạm lỗi, các sư phụ đương nhiên có thể tùy ý đánh chửi, điều này đã được ghi rõ trong giấy bán thân.
Câu nói “đệ tử, đệ tử, ba năm làm nô ɭệ” đâu phải chỉ để nói suông.
Gã Tôn mập xóc chảo kia cũng được coi là một nửa sư phụ, quản lý hơn chục tên học việc bọn họ, lại lo luôn chuyện ăn uống cho cả trăm người trong tiệm rèn. Tính tình ông ta cực kỳ tệ, đánh chửi học việc là chuyện cơm bữa.