Chương 9

Con ma nữ nằm rạp trên trần nhà thò nửa người xuống đang khóc thút thít. Trên khuôn mặt đầy tóc, đôi mắt đỏ ngầu đầy ác ý và tơ máu. Cô ta từ từ vươn dài cánh tay, móng tay nhuốm máu dài một phân, chỉ còn một chút nữa là chạm vào mặt Diêm Trường Sinh.

"Đinh đoong." Đột nhiên, chuông cửa vang lên.

Con ma nữ đột ngột rụt tay lại, nhanh chóng chui ngược vào trần nhà.

Diêm Trường Sinh, người hoàn toàn không hay biết gì về khoảnh khắc kinh hoàng vừa rồi, rửa sạch bọt xà phòng vào mắt, rồi dùng khăn mặt lau khô, sau đó quấn khăn tắm quanh nửa thân dưới, ra mở cửa.

Chắc là Lộc Yết có chuyện gì, Diêm Trường Sinh nghĩ thầm.

Cửa mở ra, Diêm Trường Sinh ngây người nhìn con mèo đen nhỏ trước cửa, chìm vào im lặng kéo dài.

Chuông cửa vang lên.

Trước cửa chỉ có một con mèo.

Là con mèo bấm chuông cửa?

Hay là lúc chuông cửa bị chập mạch thì vừa hay có một con mèo đang ngồi xổm trước cửa nhà anh?

"Mi bấm chuông cửa à?" Diêm Trường Sinh cúi xuống, xoa đầu con mèo đen nhỏ, hỏi.

Mèo đen thân thiện liếʍ tay anh, rất ngoan ngoãn, hệt như một con chó liếʍ.

Đúng lúc này, Diêm Trường Sinh cảm thấy một luồng gió nhẹ lướt qua bên cạnh, như thể có thứ gì đó đi ngang qua anh, thổi thẳng vào phòng.

Anh quay đầu nhìn lại, phòng khách mọi thứ vẫn nguyên vẹn, không có gì cả.

Cửa đối diện cũng mở ra, trợ lí Lộc Yết mặt mày tái mét, run rẩy nói với Diêm Trường Sinh: "Thầy Diêm Diêm Diêm Diêm Diêm... Có ma. Vừa nãy tôi tận mắt thấy. Chuông cửa nhà anh tự vang lên."

Diêm Trường Sinh điềm tĩnh nói: "Chuông cửa chập mạch thôi, rất bình thường. Gọi điện cho ban quản lí sửa lại đi."

Lộc Yết: "..."

Rốt cuộc phải làm sao để Diêm Trường Sinh tin nhà anh bị ma ám?

"Lỡ không phải chập mạch thì sao?" Lộc Yết cẩn thận nhắc nhở.

Cậu ta điên cuồng ám chỉ Diêm Trường Sinh.

Diêm Trường Sinh nhìn con mèo một cái: "Vậy là mèo bấm chuông cửa, có gì mà lạ đâu?"

Trong lòng Lộc Yết gào thét, không, chuyện này quá lạ. Anh thật sự không thấy lạ sao?

"Bây giờ mèo còn biết mở cửa rồi, biết bấm chuông cửa cũng không lạ. Cậu hỏi bảo vệ xem mèo nhà ai lạc đi?" Diêm Trường Sinh nói xong, đóng cửa lại.

Khoảnh khắc đóng cửa, trước mắt Diêm Trường Sinh hoa lên, cảm thấy có một bóng đen nhanh nhẹn lướt vào nhà anh, nhanh đến mức như là ảo giác.

Ngoài cửa.

Lộc Yết và mèo đen nhỏ nhìn nhau. Cậu ta vươn tay ra, định bế con mèo, con mèo đen nhỏ lại bất động để cậu ta ôm.

Lộc Yết mừng rỡ, vội vàng ôm mèo đi tìm bảo vệ, nhờ ban quản lí xem rốt cuộc là mèo nhà ai chạy đến trước cửa nhà Diêm Trường Sinh.

Vừa xuống lầu, Lộc Yết đi về phía bảo vệ: "Chào anh, con mèo này..."

"Mèo nào?" Bảo vệ nghi ngờ nhìn Lộc Yết.

Lộc Yết đột ngột cúi đầu, đâu còn con mèo đen nhỏ nào nữa, đây rõ ràng là một hòn đá bình thường.

Lộc Yết ngây người ôm một hòn đá, càng nghĩ càng sợ hãi, vội vàng vứt hòn đá đi, khóc gọi điện thoại cho người quản lí Hạ Hồng Vận: "Anh Hồng, thật sự có ma. Thật sự có ma."

Diêm Trường Sinh đóng cửa, khoảnh khắc quay đầu, tầm mắt anh đơ lại.

Trên ghế sô pha có người.

Là một chàng trai trẻ trông tuấn tú, lông mày và ánh mắt dịu dàng, mang vẻ ngây thơ của một thiếu niên sống trong tháp ngà, có lẽ vẫn còn là học sinh. Cậu đang nhìn đông nhìn tây, đôi mắt đen láy lấp lánh sự tò mò.

Nhìn thấy người này, đầu óc Diêm Trường Sinh trống rỗng.

Anh không kịp nghĩ tại sao lại có người lạ xuất hiện trong phòng mình, cũng không kịp nghĩ cậu đột nhập vào đây bằng cách nào, bên tai vang lên một giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định:

"Đời đời kiếp kiếp, mãi mãi không thôi."

Dịu dàng như lời hứa, lại quyết tuyệt như lời nguyền rủa.

Diêm Trường Sinh chợt tỉnh táo, cảm giác mơ hồ vừa rồi rút khỏi cơ thể, anh trở lại với thực tại.

Vì thế anh bình tĩnh hỏi một câu hỏi lí trí: "Cậu là ai?"

Dịch Thu đang ngồi trên ghế sô pha nghiên cứu xem nhà ảnh đế bị ma ám ở đâu, bất ngờ nghe thấy giọng nói của Diêm Trường Sinh. Cậu mới nhận ra hiệu ứng sương mù trước mắt đã biến mất, lá bùa che mắt đã mất tác dụng.

Dịch Thu "Kìa" một tiếng, chạm mắt với Diêm Trường Sinh, tim đột ngột ngừng đập một nhịp.

Bốn mắt nhìn nhau, một cảm giác quen thuộc đã lâu không gặp lan tỏa trong lòng cả hai người.

Cứ như là, họ đã từng quen biết nhau từ kiếp trước.